Một sớm nắng hồng anh lại trở về,
Nơi xóm nhỏ năm nào anh ra đi,
Gặp lại em mắt cười ngấn lệ,
Mà vẫn bên bờ kênh dừa soi bóng xum xuê.
Ôi cô du kích năm nay tóc đã điểm bạc,
Mà dáng đứng trông xưa sao nay vẫn thế,
Có phải chăng em bằng tình yêu và căm thù,
Cùng với quê hương em lớn mạnh đến bây giờ.
Người con gái miền Nam kiên trung ơi,
Bao câu hát, lời thơ sao nói hết tâm hồn người.
Em là sông, là suối, em là rừng, là núi,
Là quê hương ta qua vạn đêm ngày lửa khói,
Vẫn tươi trẻ cùng em hiên ngang trong câu hát nụ cười.