1-
Mưa lâm thâm ướt dầm mà lá khế,
Em thương người ở trong Huế bấy lâu,
Sá gì gian khổ và thương đau,
Nắng mưa vẫn lặn lội đi vào nhân dân.
Đường Bãi Dâu, đường lún sâu vô Thành Nội,
Khi An Hoà, lúc Gia Hội rồi Đông Ba,
Vì dân đấu tranh, ngày đêm vùng lên khắp phố phường,
Tự do cơm áo tiếng rền vang muôn nẻo đường.
Mưa lâm thâm ướt dầm lá hẹ,
Em thương người ở trong Huế đấu tranh.
2-
Mưa lâm thâm ướt dầm mà lá hẹ,
Em thương người ở trong Huế khổ đau,
Giặc càn anh phải vào trong lao,
Tấm thân anh đày đoạ, máu đào anh rơi.
Lũ cướp kia, dù lắm mưu sâu chước quỷ,
Nhưng kiên cường giúp anh vượt mọi phong ba,
Vì dân đấu tranh, ngày đêm vùng lên khắp phố phường,
Tự do cơm áo tiếng rền vang muôn nẻo đường.
Mưa lâm thâm, ướt dầm lá hẹ,
Em thương người ở trong Huế dấu tranh.