Chi tiết
BCĐCNT

É strano! Follie! Sempre libera (trích opera La Traviata)

Sáng tác: Verdi
Trình bày: Lan Anh
1.904 181 11/4/2014

Lời bài hát

Trích đoạn này là aria Violetta hát cuối màn 1:
Sau khi thực khách ra về, Violetta băn khoăn không biết Alfredo có phải người yêu định mệnh của cô (Ah, fors' è lui = A, có thể anh ta là người duy nhất) Nhưng rồi cô kết luận cô cần tự do để sống lối sống của cô (Sempre libera = luôn luôn tự do). Từ ngoài sân khấu, có thể nghe thấy tiếng Alfredo hát về tình yêu trong khi anh đi ngoài phố. Trong aria ta có thể thấy sự giằng xé nội tâm của Violetta và ta được nghe giọng soprano lên đến nốt Rê# trên dòng kẻ phụ, rất ít ca sĩ lên cao đến như thế. Còn giọng nữ quần chúng, nhiều người chỉ lên được đến Rê# ở dòng kẻ thứ tư (thấp hơn CS Lan Anh một quãng tám).

Lời ca bằng tiếng Ý:

E Strano
- Follie- Sempre Libera
E strano! E strano!
In core scolpiti ho quegli accenti!
Saria per me sventura un serio amore?
Che risolvi, o turbata anima mia?
Null'uomo ancora t'accendeva…
Oh, gioia
Ch'io non conobbi,
Esser amata amando!
E sdegnarla poss'io
Per l'aride follie del viver mio?

Ah, fors'e lui che l'anima
Solinga ne'tumulti
Godea sovente pingere
De'suoi colom occulti
Lui, che modesto e vigile.
All'egre soglie ascese,
E nuova febbre accese
Destandomi all'amor!

A quell'amor ch'e palpito
Dell'universo intero,
Misterioso, altero
Croce e delizia al cor.

Follie! Delirio vano e questo!
Povera donna, sola, abbandonata
In quest popoloso deserto
Che appellano parigi
Che spero or piu? Che far degg'io?
Gioire!
Di volutta ne'vortici perir!
Gioir!

Sempre libera degg'io
Folleggiare di gioia in gioia,
Vo'che scorra il viver mio
Pei sentieri del piacer.
Nasca il giorno, o il giorno muoia,
Sempre lieta ne'ritrovi,
A diletti sempre nuovi
Dee volare il mio pensier

Oh! Oh! Amore!
Follie!
Gioir!

Nội dung tiếng Việt (dịch từ lời dịch tiếng Pháp)

Lạ lùng- Điên rồ- Luôn luôn tự do

Lạ lùng thay! Giọng chàng khắc vào tim ta, một tình yêu nghiêm túc liệu có là điều bất hạnh đối với ta? Hỡi tâm hồn đang bất an của ta, mi nghĩ gì về điều đó? Chưa có người đàn ông nào có thể thiêu đốt mi… Niềm vui này đối vói ta thật mới lạ: yêu và được yêu! Làm sao ta có thể bỏ qua nó chỉ vì dòng chảy điên rồ của cuộc đời ta? Có thể chàng chính là người mà tâm hồn cô đơn trong bấn lọan của ta vẫn thường phác họa bằng những màu sắc mới.
Giản dị và chân tình, chàng đã bước vào cuộc đời của kẻ ốm yếu này để thổi bùng lên một nhiệt huyết mới và thức tỉnh tình yêu trong ta, tình yêu đó làm thổn thức cả một vũ trụ bí hiểm, tuyệt vời, đau khổ và vui sướng của con tim.
Khi ta còn nhỏ, mong ước ngây thơ, mong ước nồng cháy của ta đã từng vẽ nên những đường nét dịu dàng của vị chúa tể này của vũ trụ. Khi ngước lên trời cao ta đã nhìn thấy những hào quang sắc đẹp của tình yêu và ta đã từng mơ ước tới ảo tưởng thần thánh ấy.Ta biết rằng tình yêu làm thổn thức cả một vũ trụ bí hiểm, tuyệt vời, đau khổ và vui sướng của con tim.
Điên rồ quá! Ảo tưởng vô vọng, người đàn bà khốn khổ, cô đơn và bơ vơ giữa hoang mạc đông đúc mà người ta gọi là Paris. Ta còn có thể hy vọng gì nữa đây? Ta phải làm gì đây? Ăn chơi và chết trong vực thẳm của vui thú. Mãi mãi tự do, ta muốn bay từ niềm vui này sang niềm vui khác, và cuộc đời ta sẽ trôi đi qua những nẻo đường ngõ ngách của vui thú. Ta sẽ vui vẻ suốt ngày để cho suy nghĩ của ta thả sức hướng tới những niềm vui mới. Ôi thật điên rồ!

Xem thêm
Bình luận
Chưa có bình luận nào
Trang chủ
Bình luận
Tìm kiếm
Thư viện
Cá nhân