Đường về quê chúng em xa vời,
Vượt mười non chín sông người ơi,
Có đào nở rộ, có mận chín đấy,
Óng ánh mật ong thơm ngạt ngào,
Cả bản làng sống giữa trời mây.
Người ơi đã yêu thì xa mấy núi cũng qua (à ơi í i i i ì),
Dùng tiếng đàn bắc cầu anh tới nhé,
Lấy tiếng lượn dẫn lối người thương sang.
Hội tung còn năm nào anh có nhớ,
Ánh mắt nhìn chi tính ngẩn ngơ pì noọng ơi.
Đường cái quan dẫn tới bản em,
Được lát bằng đá xanh núi biếc,
Từng bầy chim lượn hót líu lo (ó o ò).
Hỡi hoa hãy ngắm nhìn các chị (i í) các em mình,
Bắt dòng sông ngược núi về mương,
Nước trong xanh dịu mát.
Dòng nước tới nương cao,
Để ngô khoai xanh tốt.
Dòng nước tưới cánh đồng,
Để hạt lúa thêm bông.
Dòng nước tới bờ mương,
Để đàn em câu cá,
Rồi rôi rối rôi rôi rối rồi rôi.
Dòng nước tới nhà sàn,
Để em đón anh về,
Rồi rôi rối rôi rôi rối rồi rôi.