Đường lên dốc Mộng thăm Hàn Mặc Tử
Có suối trăng mơ ôm bóng người xưa
Có biển trời mênh mông vời vợi
Có thuyền ai lưu luyến dưới trăng mờ
Anh yên nghỉ mà hồn thơ tuôn chảy
Bến bờ Quy Nhơn vẫn đón mãi mùa trăng
Văng vẳng giữa trời ai nhớ ai chăng
Để lại bên anh có chị Hằng
Đường lên dốc Mộng ai về nhớ mãi
Nhớ suối trăng mơ chan chứa hồn thơ
Nhớ biển bờ mang tên Hoàng hậu
Nhớ hàng dương gió hát khúc ca sầu
Ru anh mãi về ngàn thu yên lặng
Sóng biển lang thang lấp lánh gọi vầng trăng
Xa rồi dốc Mộng ai nhớ ai chăng
Để lại cho nhau tình yêu mãi mãi vĩnh hằng.