Một chiều buồn trên đất nước Phù Tang,
Nghe em hát bài dân ca sâu thẳm,
Mà lòng tôi bâng khuâng trĩu nặng,
Một tình yêu bao la thầm lặng nhớ (ơ) thương.
Lời nồng nàn ôi da diết làm sao,
Và hiện lên muôn sắc, muôn màu,
Những Phú Sĩ những vườn hoa anh đào,
Những đôi mắt lặng im như thì thào:
Đừng quên nhau.
Bài hát ấy với cung đàn nức nở,
Như muốn nói muôn vàn niềm thương nhớ,
Người ơi, như lắng sâu trong tim người,
Cho thắm đượm tình buổi ban đầu.
Bài hát ấy theo tôi cùng năm tháng,
Vượt trùng dương bay về bầu trời xa,
Việt Nam như nhắc tôi nhớ tới người,
Với những lời nhắn ngọt ngào:
Đừng quên nhau.