Hát:
(*)
Chúng ta là cầu thủ,
Tuổi thanh xuân như cánh chim hải âu,
Là công, nông hay là binh,
Cùng nhau ta cùng luyện rèn.
Thành đội quân bách chiến,
Phải làm sao bách thắng,
Chúng ta đi xây dựng quê hương.
Vì tương lai đất nước,
Cùng ra sức phấn đấu,
(1) Tiến ra sân cỏ hát vang.
(2) Thắng không kiêu, bại không sờn.
1-
Lưới tôi khó mà thủng,
Vì bàn tay trứ danh của tôi,
Mặc cho bao nhiêu đường băng,
Sệt, bổng, chéo góc cũng coi thường.
Tài như tôi mới xứng,
Là một cây bóng đá,
Nhưng ai ngờ tai vạ làm sao,
Mùa vừa qua lưới rách,
Chỉ vì không thấy bóng,
Trước mắt tôi sao chỉ thấy bóng nàng (ồ).
Buồn cho ông ấy thế,
Vì cô em đứng ngóng,
Thế cho nên ta liều ta lên.
Này ông anh chú ý,
Còn để cho lưới rách,
Có phen cô em lại sút liền.
2-
Hãy trông tôi đây là,
Một trung phong đá như làm xiếc,
Mà ai ai cũng ngợi khen,
Mệnh danh ông vua làm bàn.
Một khi tôi lấy bóng,
Là chen nhau chí chết,
Phóng như bay.
Nói:
Trung phong: Bên này, bên kia, huých bên phải, đá bên trái, độn vai, chen gót. Một mình dắt bóng đến tận khung thành đối phương. Thế là co chân lên, a lê hấp!
Trọng tài: (Tuýt) cảnh cáo số 9 đá ẩu, còn vi phạm sẽ đuổi ra khỏi bãi. Thôi, tiếp tục (tuýt).
Hát:
Buồn cho ông đá tếu,
Còn huênh hoang nói láo,
Đá như ông ngồi đếm tường.
(*)