Khi em cầm tay anh,
Bàn tay khỏe và đẹp,
Em bỗng thấy (í i) trời xanh,
Dường như thêm cao, thêm xanh.
Em yêu bàn tay anh,
Bàn tay hay lam làm,
Như mẹ cha mong ước,
Như đất nước chờ trông.
Ôi Việt Nam, Việt Nam,
Đất nước từ ngàn xưa,
Khối óc và bàn tay,
Đã tạo nên sức sống,
Ngàn năm, ngàn năm xanh.
Khi em cầm tay anh,
Phảng phất như đâu đây (í i, a),
Vị muối mặn biển Đông (ứ ư, a),
Và mùi hương lúa thơm trên đồng,
Và mùi xăng dầu nẻo đường xa,
Từ bàn tay này gợi nhớ.
Ôi nước non ngàn dặm,
Không sao có gì đẹp bằng,
Đôi bàn tay diệu kỳ, đôi bàn tay cao quý,
Mà anh dắt em đi trên những nẻo đường xa.