Anh đội viên thức dậy,
Thấy trời khuya lắm rồi,
Mà sao Bác vẫn ngồi,
Đêm nay Bác không ngủ.
Chiến dịch hãy còn dài,
Rừng lắm dốc lắm ụ,
Đêm nay Bác không ngủ,
Lấy sức đâu mà đi.
Bác vì thương chiến sĩ,
- Cháu cứ ngủ cho ngon,
Ngày mai còn đánh giặc!
Bác ngủ không an lòng.
Anh đội viên thức dậy,
Thấy trời sắp sáng rồi,
Mà sao Bác vẫn ngồi,
Bác ơi! Mời Bác ngủ!
Chiến dịch hãy còn dài,
Ngoài trời mưa lâm thâm,
Đêm nay Bác không ngủ,
Lấy sức đâu mà đi.
Anh đội viên nhìn Bác,
Càng nhìn lại càng thương,
Người Cha già tóc bạc,
Đốt lửa cho anh nằm.
Anh đội viên mơ màng,
Như nằm trong giấc mộng,
Bóng Bác cao lồng lộng,
Ấm hơn ngọn lửa hồng.
Bác thương đoàn dân công,
Đêm nay ngủ ngoài rừng,
Trời thì mưa lâm thâm,
Làm sao cho khỏi ướt,
Càng thương càng nóng ruột,
Mong trời sáng mau mau.
Kết (x 2):
Anh đội viên nhìn Bác,
Bác nhìn ngọn lửa hồng,
Lòng vui sướng mênh mông,
Anh thức luôn cùng Bác.
Đêm nay Bác ngồi đó,
Đêm nay Bác không ngủ,
Vì một lẽ thường tình,
Bác là Hồ Chí Minh.