1-
Trên đường biên Bắc Luân, tôi ngồi nghe em hát giữa đêm giao thừa,
Tiếng hát sao đậm đà hương vị mùa xuân.
Trên điểm tựa Bắc Luân, xôn xao điệu hò ấm tình người,
Nỗi nhớ đến quê nhà xao xuyến lòng tôi.
ĐK:
Người ơi, người ở đừng về, rằng người ơi, người ở đừng về,
Nghe câu quan họ sao mà vấn vương.
Người ơi, người ở đừng về, rằng người ơi, người ở đừng về,
Em ơi xin hát tiếp câu hò, người ơi, người ở đừng về
2-
Giao thừa chừng đã qua, mà sao em vấn muốn nán lại trong nhà,
Đem đến cho mỗi người thêm bài tình ca.
Trên đường biên Bắc Luân, đêm đi qua hồi nào vẫn thấy dạt dào,
Ôi khúc hát tâm tình tha thiết làm sao.
(ĐK)