1-
Nắng đã về trên đất trung du,
Tam Đảo xa xa tan hết mây mù,
Trời xanh xanh, bồng bềnh mây trắng xóa,
Câu hát ngày mùa phơi phới đất quê ta.
Sông Thao yêu thương chở nặng phù sa,
Sông Lô mênh mông dạt dào kỷ niệm,
Những tháng năm dài ta đi kháng chiến,
Nhớ dòng sông, bóng mẹ chở thuyền qua,
Để đến hôm nay đồi cọ cất lời ca.
Trung du ơi trung du,
Người đã vượt qua ngàn muôn gian khổ,
Trung du ơi trung du,
Đâu thấy bóng xưa Phong Châu thành cổ,
Nay là đây, nhà máy lưng đồi, ánh điện reo vui.
2-
Nắng đã về trên đất quê hương,
Đón bầy ong vui tung cánh trên đường,
Đẹp bao la đồi chè, nương sắn, mía,
Em gái ngày nào khôn lớn với quê hương.
Anh đi khai hoang ở tận rừng xa,
Đêm đêm thương ai Việt Trì, Bạch Hạc,
Giữa nước non này ta như thấy Bác,
Bác Hồ xưa nghĩa nặng mà cùng ta,
Để đến hôm nay trời đẹp nắng tự do.
Trung du ơi trung du,
Người sẽ vượt lên rạng danh đất Tổ,
Trung du ơi trung du,
Trong bóng dáng xưa Phong Châu thành cổ,
Đây ngày mai rực rỡ huy hoàng sắc màu trung du.