Khi người lính Mĩ cuối cùng rời đất quê ta chậm bước,
Như một đám mây đen rời trời cao xanh biếc,
Để mặt trời ta hồng nắng quê hương,
Anh suy nghĩ gì, ơi anh lính Sài Gòn,
Anh suy nghĩ gì, ơi anh lính Sài Gòn?
Anh tưởng sẽ đón nắng xuân về với quê hương làng xóm,
Không còn khói bom lan trùm đồng quê yên ấm,
Và đường về quê rộng sáo xa bay,
Con chim mới nở ríu rít chào đời.
Đất nước, ôi yêu sao đất nước,
Xanh xanh, xanh màu lá biếc,
Con sông êm trôi hiền hòa.
Đất nước, vinh quang thay đất nước,
Bao năm qua bất khuất,
Nơi non xanh chôn quân giặc ngoại xâm.
Ai chặn bước những ước mơ sưởi ấm tim anh từ đó,
Ai còn ép anh đi lại cầm cây súng Mĩ,
Lại nhằm mẹ anh, lại bắn em anh,
Cho xương máu lại thấm đất quê mình,
Cho xương máu lại thấm đất quê mình.
Quân giặc Mĩ lắm súng bom giờ đã cuốn cờ về nước,
Thôi đừng mãi đi theo cuộc hành binh chém giết,
Cuộc đời chờ anh, hạnh phúc mong anh,
Mau suy nghĩ lại, ơi anh lính Sài Gòn,
Đất nước bao năm qua,
Đất nước ông ta xưa vẫn nhắc.
Khi gian nguy coi thường,
Đất nước ôi yêu sao đất nước,
Anh nghe chăng tiếng Bác,
Đi xua tan quân giặc ngoại xâm.
Anh tưởng sẽ đón nắng xuân về với quê hương làng xóm,
Không còn khói bom lan trùm đồng quê yên ấm,
Và đường về quê rộng sáo xa bay,
Con chim mới nở ríu rít chào đời.
Khi người lính Mĩ cuối cùng rời đất quê ta chậm bước,
Như một đám mây đen rời trời cao xanh biếc,
Để mặt trời ta hồng nắng quê hương,
Anh suy nghĩ gì, ơi anh lính Sài Gòn?