Xuân đã đem mong nhớ trở về,
Lòng cô lái ở bến sông kia.
Cô hồi tưởng lại ba xuân trước,
Trên bến cùng ai cô đã nặng thề.
Nhưng rồi người khách tình quân ấy,
Đi mãi không về với bến sông.
Đã mấy lần xuân trôi chảy mãi,
Mấy lần cô lái mòn mỏi trông.
Xuân này đến nữa đã ba xuân,
Đóm lửa tình duyên tắt nguội dần.
Chẳng lẽ ôm lòng chờ đợi mãi,
Cô đành lỗi ước với tình quân.
Bỏ thuyền, bỏ lái, bỏ dòng sông,
Cô lái đò kia đi lấy chồng.
Vắng bóng cô em từ dạo ấy,
Để buồn cho những khách sang sông.