Cô giáo Tày cầm đàn lên đỉnh núi
CÔ GIÁO TÀY CẦM ĐÀN LÊN ĐỈNH NÚISáng tác: Văn Ký.Trình bày: Thanh Huyền - Tốp nữ CMNDTƯ.*Cô giáo Tày cầm đàn lên đỉnh núiTính tình tang đàn cô hát bên nương trên bản Mèo.Cô tìm aiTìm người yêu đang đứng đợi bên bờ suối chắcKhông, không, không...Cô đi tìm dạy đàn em nhỏ chưa biết chữ trên đỉnh núi cao.Ơ... Cô giáo Tày chăm quá, Đảng đưa lên đây giúp người MèoTự bàn tay cô dựng nên ngôi trường mới đấyTay đóng bàn, tay đóng ghế, tay cầm sách, tay cầm đàn.Nghe cô giáo đàn vui các em đến trường đi họcGiờ học xong bên suối trong dưới nắng chiềuCô tắm giặt cho các em.Chim én về gọi rừng lên đường mớiTiếng đàn ai còn vang mãi bên taiCô giáo Tày như nương mùa XuânNgười Mèo ta đã trồng bên dòng thác lớnNhư hoa ban xinh tươi nở rộ trên đồi khi nắng mới soi tỏa khắp nơi.* *Cô giáo Tày đừng về ta giận đấyMái trường đây, người với rẫy nương cao vẫn đợi chờCô về đâuCùng người yêu đi đánh giặc nơi tiền tuyến chắcKhông, không, không...Cô đã trở về cùng bản Mèo đang trông ngóng đêm ngày nhớ mong.Ơ... Cô giáo Tày thương quá, Đảng đưa lên đây giúp người MèoDành tiền lương cô để nuôi em nào thiếu thốnĐẹp mối tình yêu giai cấp, người Mèo cũng như người Tày.Nghe cô giáo đàn vui các em đến trường đi họcGiờ học xong đêm đã khuya dưới ánh đènCô vá quần áo cho các em.Đoạn kết chia 2 bè :Bè 1 : Ơ...ơ.. Núi rừng này nhớ ơn Bác hát bài ca...Người Mèo ta biết đọc...Khi trời sáng.. Núi rừng ta...Nghe vui quá ..(ơ ) núi xa ./.Bè 2 : Nhớ nước nguồn chảy từ trên ngọn suốiNúi rừng ta lòng ghi nhớ câu caƠn Bác Hồ đưa cô về đâyNgười Mèo ta biết đọc, ta đã biết viếtNhư sương tan, khi tiếng gà rừng gáy dồn nghe vui quá (ơ ) vang vọng núi xa ./.