1-
Em là cô gái xứ Cần Thơ,
Dáng xinh xinh soi dòng nước Hậu Giang,
Nắng mưa em quen dãi dầu,
Ngày xưa ba em đi chiến đấu,
Ở nhà tần tảo má nuôi con.
Bây giờ, bây giờ em đã lớn khôn,
Xây tương lai làng quê yên ấm,
Bàn tay em xòe ra năm ngón,
Đất đai, ruộng lúa, vườn cây xanh tươi hoa màu,
Đời vui làng xóm mới khang trang,
Tiếng lành thiên hạ lại đồn xa.
Những chàng trai qua phà về Hậu Giang,
Nắng cháy da, chân lội bùn,
Khó tìm em lắm mấy anh ơi,
Khó tìm em lắm mấy anh ơi.
2-
Em là con gái đất miền Tây,
Lớn lên trên quê mình xứ Cần Thơ,
Khó khăn em đâu quản ngại,
Lòng không phôi phai dẫu nắng gió,
Nghĩa tình nồng thắm với quê hương.
Yêu đời, yêu đời em phải gắng công,
Cho quê em đồng xanh lúa tốt,
Bàn tay thon xoè ra năm ngón,
Bến sông, nhà máy, ngàn câu ca em dâng đời,
Hồn quê bừng sáng khắp chân mây,
Tiếng lành thiên hạ lại đồn xa.
Những chàng trai đi tìm người mình thương,
Chớ trách em sao lạnh lùng,
Lúa còn chưa chín mấy anh ơi.
Kết: Trái còn xanh lắm mấy anh ơi.