Năm xưa chàng qua bến Ô Lâu,
Để lại triền miên một mối sầu.
Mắt em còn mãi hình dung ấy,
Chàng nắm tay em ngỏ ý cầu duyên.
Một ngày vinh quy chàng đỗ giải nguyên,
Nắm tay em chàng ngỏ ý cầu duyên.
Cởi áo choàng ra chàng gửi vật làm tin,
Cho em cứ đợi bên sông với một chiếc thuyền.
Chàng ơi chờ mãi bấy nhiêu năm,
Đã mấy mùa đông rét căm căm.
Mấy mùa thu héo sông buồn quá,
Người em yêu dấu chẳng về thăm.
Đò ngang sông đưa khách ngày ngày,
Vắng đến chiều thơ thẩn nhìn mây.
Hạnh phúc đời em chàng đưa lại,
Cũng hòa theo bao nỗi đắng cay.
Đời em chỉ còn một con đường,
Chỉ còn chiếc áo của tình thương.
Với chàng trót lỡ câu thề ấy,
Con tằm đến thác vẫn tơ vương,
Con tằm đến thác vẫn tơ vương.