Ôi! Có những chiều buồn lặng lẽ,
Thời gian ngừng chảy, mây ngừng trôi,
Bâng khuâng tôi thấy lòng hiu quạnh,
Như một dòng sông vắng bóng người.
Hoàng hôn phủ tím bến bờ xa,
Thấp thoáng mờ sương những nếp nhà,
Chiều lại dâng buồn lên đôi mắt,
Chầm chậm theo những tháng ngày qua.
Chao ôi! Ai đó chờ ai đó,
Có đến cùng ai khoảnh khắc này,
Chiều ấy như trăm chiều lặng lẽ,
Thoáng qua như một bóng bóng chim bay,
Một bóng chim bay,
Chiều tím bến xưa lại giăng buồm.