Quê nhà tôi chiều khi nắng êm đềm,
Chạy dài trên khóm cây đàn chim ríu rít ca,
Bao người ra ngồi hay đứng bên thềm,
Đợi chồng con mắt trông về phía trời xa.
Sáo diều êm nào khác lời thơ,
Lúa vàng reo ngàn muôn sóng nhấp nhô,
Ôi ! chiều quê chiều sao xiết êm đềm,
Nhìn xem tơ khói vương chờ giây phút mến thương,
Trông người ra ngồi âu yếm bên thềm,
Chuyện trò chung với nhau đời sống thần tiên.