Mờ trong bóng chiều một đoàn quân thấp thoáng,
Núi cây rừng lắng tiếng nghe hình dáng,
Của người anh hùng lạnh lùng theo trống dồn,
Trên khu đồi hoang in trong chiều buông.
Ra biên khu trong một chiều sương âm u, âm thầm chen khói mù,
Bao oan khiên về đây hú với gió, là hồn người Nam nhớ thù.
Khi ra đi đã quyết chí nuôi căm hờn, muôn lời thiêng còn vang,
Hồn quật cường nguyền mang đến phút chiến thắng, sầu hận đòi lấp tan.
Gươm anh linh đã bao lần đẫm/vấy máu,
Còn xác xây thành, thời gian luống vô tình.
Rừng trầm phai sắc, thấp thoáng tàn canh,
Ôi người chiến sĩ vô danh.
(x 2)