Ngày anh lên đường, em trao chiếc võng,
Võng đan múi tơ nhẹ, nhẹ tựa thời gian,
Tơ quê ta chín bụng tằm vàng óng,
Võng theo anh từng giấc ngủ núi ngàn.
Nguyên cành, nguyên lá,
Võng treo, võng treo vào cây,
Nguyên cành, nguyên lá,
Bỗng hoá cột nhà,
Nhịp võng đung đưa.
Võng, võng tơ nhẹ,
Mạng nhện nào kì lạ,
Giăng đôi cành lấp lánh,
Lấp lánh, ánh trăng thưa.
Một đầu Nam, một đầu Bắc,
Võng anh treo một đầu Nam, một đầu Bắc,
Như hai hồi nhà của đất nước thân yêu,
Níu về Nam, sợi võng bền dằng dặc,
Nhớ về em, trăm múi võng đan thêu.
Võng ru anh trưa Trường Sơn nắng biếc,
Võng ru anh đêm đèo suối trăng sương,
Ngủ với súng trong màng tơ em dệt,
Võng mắc lên, trạm ấm giữa đường trường.
Võng theo anh suốt đường đi chiến đấu,
Võng theo anh trên từng bước hành quân,
Gửi theo anh muôn tình thương ấp ủ,
Võng quê hương, em tặng anh chiếc võng,
Chiếc võng tơ quê hương.