Chiếc gậy Trường Sơn
1-Thanh niên quê tôi làm chiếc gậy hành quân,Đặt cho tên gọi là chiếc gậy Trường Sơn,Luyện cho đôi chân vượt đường xa không mỏi,Luyện cho tinh thần là chỉ tiến không lui.Gậy trong tay mồ hôi đã bóng,Màu gỗ quê hương mang cả mối tình dân,Như nhắn nhủ những ai lên đường (mà),Lời hứa với bao người thân.Trường Sơn ơi, nơi núi mờ xa mà ta chưa qua,Có suối reo có gió ngàn cây, Có dốc cao vực sâu mất lối,Mây trắng quyện dưới chân bước bồi hồi,Có nắng lửa đốt thiêu vách núi (ơ ớ ơ).Trường Sơn ơi, ta đến bên người với gậy quê hương,Trường Sơn ơi, ta đã lên đường,Khi lửa tiền phương đang nhắc ta gấp bước đường xa,Khi thù giặc cướp nước cháy bỏng trong lòng ta.2-Thanh niên quê tôi luyện sức thật dẻo dai,Hành quân đêm ngày là súng đạn nặng vai,Người thân yêu trao gậy Trường Sơn khi lên đường,Nguyện mang trong mình bao truyền thống quê hương.Đạn bom quân thù đang vấy máu,Gương sáng trung kiên bao liệt sĩ còn đây,Như nhắn nhủ những ai lên đường (mà),Lời hứa sắt son đừng phai.Trường Sơn ơi, cho dẫu hiểm nguy bền tâm vững chí,Trong bước đi nghe tiếng đồng quê,Nghe gió reo bờ tre gốc lúa, Như tiếng người mến thương vẫn dặn dò,Giữ vững truyền thống của đất nước (ơ ớ ơ).Trường Sơn ơi, ta đã lên đường với gậy quê hương,Trường Sơn ơi, chan chứa bao tình,Cho gậy mòn dốc núi vẫn luôn giữ vững tấm lòng son,Sức trẻ đi cứu nước vững vàng hơn dãy Trường Sơn.