Người ơi, gió lèn Hai Vai đi mô mà nỏ nhớ,
Nhắc con sông Bùng nghe sóng vỗ đầy vơi.
Sông nước quê ta mang nặng tình đời,
Con sông thương bóng núi để lòng người nhớ lâu.
1-
Đã hẹn cùng nhau trăng lên, gió lộng buồm căng,
Chèo thuyền trên bóng mênh mang giọng hò,
Nước đẩy thuyền trôi ai ơi ________ tôi thương,
Tình người sâu lắng trong tiếng ca câu hò quê hương,
Hò là khoan ớ dô khoan, hò là khoan ơ hò ớ.
ĐK:
Trăng lên tỏ sáng trên sông Bùng,
Thương nhau ngô lúa xanh mượt đồng,
Đi trong bát ngát mênh mông cuộc đời,
Một dòng nước mát bao ước mơ đưa con thuyền đi xa,
Bao ước mơ đưa con thuyền đi xa.
2-
Nhớ lại ngày xưa quê ta nước mặn đồng chua,
Đời nhiều mưa nắng câu ca nhọc nhằn,
Có Đảng cầm tay sông quê nước ngọt từ đây,
Và câu hát mới xanh biếc xanh ân tình hôm nay,
Hò là khoan ớ dô khoan, hò là khoan ơ hò ớ.
Thương nhau mấy núi ta cũng trèo
Sông sâu ta vững thêm tay chèo,
Quê hương bát ngát mênh mông đẹp giàu,
Chèo thuyền luớt tới trong ánh trăng trong chân trời bao la,
Hò là khoan ớ dô khoan, hò là khoan ơ hò ớ.
(ĐK)
Kết: Bao ước mơ đưa con thuyền đi xa.