Một lần, có một lần, đùa vui em nói bâng quơ, bâng quơ,
Nào người bạn ấy nhớ mãi, nhớ mãi.
Một lần nghe em hát vui, bạn cứ đăm đăm mãi thôi,
Dù cho câu hát trên môi, em đành đánh rơi, đánh rơi.
(x 2)
ĐK (x 2):
Đừng nói, bạn ơi đừng nói,
Đừng nói lời nghiêm trang như người lớn.
Để cho ánh mắt mãi xinh tươi,
Để cho câu nói mãi thơ ngây,
Để cho câu hát vui không bao giờ đánh rơi.