1-
Năm tháng qua đi nhưng không thể nào quên cô gái đó,
Một con thuyền nhỏ mái chèo ngang dọc trên sông,
Với cây súng bên mình và giọng hát thuỷ chung,
Chào mẹ già rất yêu thương,
Và một tình yêu đã từng tháng năm dài cháy bỏng,
Một cái chết đã làm nên sự sống.
Là đoá hoa xinh trong ngàn vạn đoá hoa,
Là tia nắng góp cùng ngàn tia nắng,
Tất cả để làm nên chiến thắng,
Tất cả làm nên lịch sử anh hùng,
Chi Lăng, Bạch Đằng, áo vải Quang Trung,
Theo vết chân xưa Bà Triệu, Bà Trưng.
2-
Trong tiếng hát hôm nay, tôi vẫn gặp lại người con gái ấy,
Vẫn đôi mắt trẻ trung, vẫn nụ cười đẹp thơ ngây,
Cũng như tôi vẫn gặp anh Trỗi, anh Xuân,
Hay chị Lý, anh Lương, chị Thắng,
Người đã khuất nắm chặt tay người đang sống.
Là những đoá hoa xinh trong cả một rừng hoa,
Những tia sáng chói rực trong những chùm tia sáng,
Mỗi chiến thắng góp cùng muôn chiến thắng,
Tất cả đã làm nên ánh nắng mặt trời,
Chân lý của mùa xuân, chân lý cuộc đời,
Gửi tới bay đi xa, gọi ta bay đi xa.
Kết: Gọi ta bay đi, gọi ta bay đi, gọi ta bay đi xa.