1-
Ta vượt trên triền núi cao Trường Sơn,
Đá mòn mà đôi gót không mòn,
Ta đi nhằm phương xa, gió ngàn đưa chân ta về quê hương,
Quân về trong gió đang dâng triều lên,
Máu thấm đường ta đi lẫn mồ hôi rơi tình quê tha thiết,
Ta đi theo ánh lửa từ trái tim mình.
2-
Xưa Trường Sơn rừng vắng, núi mù sương,
Theo Đảng mạnh chân bước trên đường,
Trên con đường ta đi lũ trào, thác xối, muỗi rừng, vắt núi,
Ôi tiền phương đó dang tay gọi tới,
Núi vút thành vách đứng, nắng hè khét đá, rừng khuya mất lối,
Ta đi theo ánh lửa từ trái tim mình.