Gấm là bông sen Đồng Tháp,
Với những bông sen đời đời thơm ngát,
Giữa tuổi hai mươi dấu chân bé nhỏ,
Một tình quê hương chảy đỏ.
Gấm đã ngủ yên giấc,
Trời cao lấp lánh một ngôi sao,
Có nghe từng cơn gió,
Phảng phất hương đồng quê ta đó.
Ngoài xa tiếng lá cành lao xao,
Như tiếng đêm đêm hành quân chiến đấu,
Phút giây mải mê vào trận đánh,
Lại đến trong giấc ngủ yên lành.
Hơn căm đã có bao giờ nguôi,
Trong trái tim của người con gái,
Chỉ biết yêu thương, không hề sợ hãi,
Một đóa hoa sen đỏ thắm ngời ngời.
Kết:
Gấm là bông sen Đồng Tháp,
Với những bông sen đời đời bất khuất,
Gấm còn đi xa, bước chân không mỏi,
Trải dọc đường quê bốc cháy bao la.