Bông hoa tám cánh
1-Trên quê hương em Tĩnh Túc, Mỗi dân tộc tựa một cánh hoa.Bông hoa quê em tám cánh,Sắc tươi màu đẹp tựa bài ca.Tám cánh vàng tỏa sáng núi rừng,Tám cánh xòe tưng bừng tám hướng núi.Em yêu quê em nơi đó,Suối ca mừng rừng trầm ngát hương.Rung trong không gian tiếng máy, Tiếng quay tời chuyển động rừng xanh.Có ánh điện tỏa sáng núi đồi,Trên đất mỏ thêm rạng rỡ tiếng cười.Từ nơi này em hát, tiếng hát em ngân vang lượn trên bản làng,Hỏi xưa chốn này xanh kín lá, mà nay trắng rừng muôn hoa.Lòng em hằng ghi nhớ, Tĩnh Túc thân yêu ơi,Nuôi em nay lớn khôn nên người.Nhìn từng dàn goòng trên dãy băng chuyền,Lòng càng rộn ràng như thấy đời lên,Bóng tối đã qua rồi, nhường ánh thiếc trắng, trắng xóa như mây trời,Thỏa lòng mơ ước (ơ) pì noọng ơi!2-Bông hoa lung linh tám cánh,Vẫn tươi màu ngào ngạt đồi nương.Ôi thân yêu sao đất nước,Với con người dạt dào tình thương.Gió rét thổi, tình Bác ấm lòng,Vẫn hối hả đưa goòng chuyến nối chuyến.Đi trên quê hương Pác Bó,Thấy trong lòng rộn ràng mùa xuân.Trên cao trông ra tám hướng,Núi giăng thành bạt ngàn tài nguyên.Tiếng Bác gọi vọng mãi núi đồi, Các dân tộc ta đoàn kết xây đời.Từ Cao Bằng em hát, tiếng hát em ngân xa đồi nương, bản làng,Hỏi xưa chốn này sao xác lá, mà nay suối đàn, chim ca.Người Cao Bằng ơn Bác, như núi xanh điệp trùng, Long lanh như nước trên đầu nguồn.Đảng là ngọn đèn soi sáng núi rừng,Người Tày, người Nùng cùng với người Kinh,Đón nắng mới đắp xây đời,Nhìn ánh thiếc trắng lấp lánh như reo cười,Thỏa lòng mơ ước (ơ) pì noọng ơi.