Em ơi buồn làm chi,
Anh đưa em về sông Đuống,
Sông Đuống trôi đi,
Một dòng lấp lánh,
Nằm nghiêng nghiêng trong kháng chiến trường kỳ.
Xanh xanh bãi mía bờ dâu,
Ngô khoai biêng biếc,
Đứng bên này sông sao nuối tiếc,
Sao xót xa như rụng bàn tay.
Bên kia sông Đuống,
Quê hương ta lúa nếp thơm nồng,
Tranh Đông Hồ gà lợn nét tươi trong,
Màu dân tộc sáng bừng trên giấy điệp.
Quê hương ta từ ngày khủng khiếp,
Giặc kéo lên ngùn ngụt lửa hung tàn,
Chó ngộ một đàn,
Lưỡi dài lê sắc máu,
Kiệt cùng ngõ thẳm bờ hoang.
Ai về bên kia sông Đuống,
Cho ta gửi tấm the đen,
Nhớ cô hàng xén răng đen,
Cười như mùa thu tỏa nắng,
Thời trẻ thơ thấp thoáng mộng bình yên.
Đêm đi sâu quá lòng sông Đuống,
Ta mài lưỡi cuốc ta uốn lưỡi liềm,
Ta vót gậy dài ta xây chiến thắng ngày mai.
Bao giờ về sông Đuống, ta lại tìm em,
Em mặc yếm thắm, em thắt lụa hồng,
Em đi trảy hội non sông,
Cười mê ánh sáng muôn lòng xuân xanh.