Lời: thơ Đinh Trầm Ca
Một chiều qua bến đò ngang,
Tình cờ nghe bài hát cũ.
Người hành khất mù và cô gái nhỏ,
Cây guitar lạc phím tự bao giờ.
Cô gái hát nỗi đau mênh mông của người tình phụ,
Chiều mưa bay hiu hắt dòng sông.
Khách qua đò cuối năm lưa thưa,
Có người dừng lại xót xa trong lòng nhưng túi rỗng không.
Biết bao năm rồi người con gái qua sông,
Tôi viết lời ca sao buồn quá vậy.
Những lời ca cho lòng ta thuở ấy,
Ai biết bây giờ người hành khất hát để ăn xin.