Khi con chim rừng chưa thức dậy,
Khi hạt sương đêm vẫn chưa tan,
Kìa xa xa bóng ai thấp thoáng,
Trên yên ngựa đang lướt nhanh nhẹ nhàng.
Ơi cô gái bản làng ơi,
Em đi đâu sao mà sớm thế?
Ơi anh chiến sĩ biên phòng ơi,
Kìa vai áo anh sương đêm ướt đẫm,
Anh qua bao con suối (đường mòn theo dấu chân),
Anh qua bao cánh rừng (anh băng qua rừng),
Anh đi tuần tra nơi biên giới (tìm dấu chân kẻ thù),
Giữ cho bản em trong giấc ngủ yên lành.
Ơi cô dân quân súng khoác ngang vai trông em xinh đẹp quá,
Em như đóa hoa rừng nở bên dòng suối trong.
Nơi biên cương (đường về bản còn xa lắm),
Quê hương em (qua bao nhiêu đèo cao suối sâu),
Có hoa đào nở bên dòng suối (để anh đưa em về),
Mùa hoa ban về phủ kín đồi nương (kìa em còn ngại chi),
Tiếng khèn ai trong đêm trăng sáng (hoàng hôn đang xuống dần),
Dệt bản tình ca cho đôi lứa vẹn toàn (ngựa kia đang chờ em đó).
ĐK (x 2):
Nơi biên cương quê hương em,
Đi theo Đảng trên con đường đổi mới,
Xóa hết đói nghèo cho dân ấm no,
Đưa cái chữ về cho em thơ tới lớp,
Đưa ánh điện về sáng khắp bản làng.
Đẹp thay quê hương em (tặng em, cô dân quân),
Bản tình ca nơi biên cương (bản tình ca nơi biên cương).
Mùa xuân quê hương em (tặng em, cô dân quân),
Là mùa xuân nơi biên cương (cả mùa xuân nơi biên cương),
Quê hương em (quê hương em).
Kết: Nơi biên cương.