1-
Anh đang nằm đây nhìn vầng trăng sáng,
Nghe đất nước mình trong đêm hồi sinh,
Trông lên trời cao, cửa rừng biên giới,
Thấy một ngôi sao giữa trời lung linh.
Ôi Lê Đình Chinh, ôi Lê Đình Chinh,
Đứng gác ở đây ngọn đồi biên giới,
Xa xa dòng sông, bát ngát rừng thông,
Đất nước anh hùng đời đời bất khuất,
Như những cánh rừng mãi mãi vươn cao.
Ôi Lê Đình Chinh, anh sẽ còn sáng mãi,
Như ngọn lửa thiêng chói lọi niềm tin,
Giữa ngọn đồi xanh, anh nằm lặng yên,
Nghe đất nước gọi tên mình.
2-
Biên cương của ta dù là gang tấc,
Yêu đất nước mình như Lê Đình Chinh,
Ai đang lặng nghe bài ca anh hát,
Giữa tuổi hai mươi, giữa đời xanh tươi.
Ôi Lê Đình Chinh, ôi Lê Đình Chinh,
Trong nấm mồ anh là hoa thơm ngát,
Biên giới từ đây ghi tên của anh,
Ôi nước non này ngàn lần trong sáng,
Của những con người dáng đứng hiên ngang.
Ôi Lê Đình Chinh, anh sẽ còn sáng mãi,
Như ngọn lửa thiêng chói lọi niềm tin,
Giữa ngọn đồi xanh, anh nằm lặng yên,
Nghe đất nước gọi tên mình.