1-
Ai bảo rừng xanh là quái ác,
Ai bảo Trường Sơn là nắng rát,
Gió núi mưa ngàn sói beo quanh mình xiết bao kinh hoàng.
Tôi bảo rừng xanh là quý giá,
Tôi bảo Trường Sơn yêu biết mấy,
Khi cháy trong lòng tôi lý tưởng dựng xây ngày mai.
ĐK:
Rừng ơi ta đã về đây,
Mang sức của đôi tay lao động khó khăn không quản ngại.
Rừng ơi trong tiếng ca hôm nay,
Vang lên cuộc đời sáng tươi trong tương lai.
Kết: Tương lai huy hoàng chiếu sáng rừng của ta.
2-
Như một đoàn quân đi chiến đấu,
Lý tưởng vì nhân dân nung nấu,
Ta đến với rừng với bao tin tưởng với bao mối tình.
Bên rừng dù cho khi nắng rát,
Bên rừng dù cho khi gió rét,
Ta đến với rừng mang trong lòng ngàn vạn lời ca.
(ĐK)