Ra khơi đánh cá đã một tuần trăng,
Đêm đánh lưới đèn, ngày đánh lưới giã đôi,
Những sớm bình minh nghe gió hát biển xa,
Những chiều hoàng hôn, khi mặt trời xuống núi,
Anh biết rằng trong bến cá, chờ anh không chỉ có mình em.
Từ Yên Hưng trong xanh tới Mũi Ngọc sóng gầm,
Biển Quảng Ninh tươi sáng vô cùng,
Người đã nuôi ta lớn, Đảng cho tầm nhìn xa,
Đưa ta ra đi những vùng biển xa.
Con tôm yêu xanh màu ngọc biếc,
Sẽ đi xa và đi trên đường lớn.
Con cá nhâm đẹp như một sắc màu thần thoại,
Của một vùng than làm giàu thêm đất nước (ớ ơ ơ).
Biển quê hương ta có gì đẹp hơn tuổi hai mươi,
Phơi ngực trần trong gió cấp bốn,
Tay lưới nặng, anh bỗng nhớ đến em,
Giữa sóng ngàn trùng khơi.
Biển đêm trăng cũng như đêm tối trời,
Màu lân tinh long lanh vây cá bạc,
Thế trận mới ta cùng nhau đưa vùng than đi lên,
Khúc tình ca trên biển xa anh gửi về nơi em.