Đêm đông Paris, đêm đông Paris, tuyết rơi, giá lạnh,
Tâm hồn Bác mang nặng nỗi xa quê.
Đêm đông Paris, đêm đông nơi Paris,
Người không ngủ, trăn trở thâu đêm,
Một viên gạch hồng, một viên gạch hồng cũng ấp ủ tình quê hương.
Nỗi đau mất nước nhức nhối trong tim,
Bác thương, Bác lo, xót xa cho dân mình,
Trăm nghìn khổ cực đắng cay.
Hò hơ, hờ hơ hờ hơ,
Hờ hơ, hờ hơ hờ hơ, hơ hờ.
Ơi Paris, chặng đường Người từng qua,
Những tháng năm bôn ba không nghỉ,
Từ ngõ nhỏ đơn sơ, lòng bao la rộng mở.
Người đã đến, Người đã đến với Lenin,
Như mùa đông gặp mặt trời hồng,
Trái tim Người cháy bỏng tình núi sông.
Ơi đồng bào, ơi đồng bào,
Sức mạnh là đây, sức mạnh là đây,
Nghe như mùa xuân đến tràn đầy muôn ánh sáng.
Ơi núi sông ta rạng rỡ từ nay,
Thỏa mong ước của Người.
Ta xây đẹp những mùa xuân,
Mùa xuân tương lai.