Bác vẫn đi kia, giữa cánh đồng,
Thăm từng ruộng lúa, hỏi từng bông,
Ghé từng hợp tác, qua thôn xóm,
Xem mấy trường tươi, mấy giếng trong.
Bác vẫn về kia, những sớm trưa,
Hỏi lò than, xưởng máy, giàn tơ,
Hỏi anh, hỏi chị công nhân ấy,
Vàng ngọc thi đua được mấy giờ?
Ơi anh bộ đội trên mâm pháo,
Mắt lượn trời cao, dõi bóng mây,
Có thấy bốn mùa quên nắng bão,
Bên ta, Bác vẫn thức đêm ngày?
Ôi lòng Bác vậy, cứ thương ta,
Thương cuộc đời chung, thương cỏ hoa,
Chỉ biết quên mình, cho hết thảy (ơ),
Như dòng sông chảy, nặng phù sa.
Đâu chẳng vang lời Bác thiết tha?
Đời vui tiếng Bác ấm muôn nhà,
Bác đi, đâu cũng nghe chân bước,
Như gió xuân về, đất nở hoa.
(x 2)