Bà mẹ Hải Dương
Piano: Nguyễn Hữu Tuấn.1-Hải Dương nay có những mẹ già,Tiếng bom chưa dứt, các mẹ đà ra tận hố bom,Các anh chiến sĩ đã gọi,Bà là chính ủy của các con.Tuổi già mẹ không leo nổi núi, núi Côn Sơn,Cũng không còn vượt nổi, nổi Lục Đầu Giang như những thuở nào.Ngày ngày mẹ nheo mắt trông lên máy bay quân Mĩ nó bổ nhào,Lửa hờn giục chân bước nhanh thêm lúc máy bay nó vẫn còn gào.Nhớ con mình càng thương chiến sĩ,Lửa ngút trời lòng vẫn không nao nên mẹ ra đến tận chiến hào.Lửa hờn còn cao hơn cả núi, núi non cao,Máu căm thù nhuộm đỏ cả bờ ao bao khúc đường làng.Cuộc đời ngàn câu hát vang vang, giữa khi bom Mĩ nó dội tràn,Người người đảm đang vẫn lo toan, đất quê ta lúa vẫn bạt ngàn.Bát nước chè mẹ bưng con uống, cả tấm lòng làng xóm quên sao,Khi mẹ già đến tận chiến hào, bóng mẹ già bên nòng súng, súng vươn cao.2-Hải Dương nay có những mẹ già,Lấy rơm đan áo, áo mịn mà đem tặng các con,Đứng bên mâm pháo áo nặng tình, Đồng lúa tỏa, tỏa ngát hương.Để phòng từng khi bom nổ có áo con mang,Thép gang nào rạch nổi cả tình thương trong áo mẹ làm.Mùa về đồng năm tấn hương thơm tiếp rơm cho các mẹ hiền,Mẹ ngồi mẹ đan ao thâu đêm, cố sao cho áo sẽ càng bền.Áo che mình đàn con chiến sĩ để vững lòng diệt máy bay thêm,Đây trời quê những loạt pháo rền.Cuộc đời mẹ xưa như thể tối vắng trăng sao,Đến nay mẹ được cả, cả trời cao, trăng sáng mọi miền.Hiểu lòng người đi vẫn chưa yên, nhớ con bên bóng vợ hiền,Động trời còn khi có mưa đêm, lấy ai che bớt gió ngoài thềm.Lúc tối đèn mẹ mau chân đến, để những người vợ ấy vui lên,Nơi tiền phương, súng lại bắn rền.Kết: Nhớ mẹ già con càng vững bước, vững bước, bước đi lên.