Xin vĩnh biệt ông- Người Nghệ sỹ lớn của Đất nước- Thời đại:

Tiếng hát tầm cao

Trong lịch sử nghệ thuật Việt Nam, NSND Trung Kiên là người ca sỹ thành công bậc nhất, độc nhất vô nhị, nhiều năm sau nữa cũng khó có một người thứ hai!

Trước hết, với giọng hát nam cao sang trọng, khỏe khoắn, ông là một trong những giong hát hay nhất- một trong những giọng hát hàng đầu suốt chiều dài cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Hàng chục năm đã trôi qua, nhưng trong lòng nhiều thế hệ, còn vang vọng mãi tiếng hát sang trọng, hào hùng, càng những nốt cao càng sáng đẹp, và đặc biệt rất dạt dào cảm xúc của ông, qua những khúc hát, như Tình ca ( Hoàng Việt), Bài ca Trường sơn, Chào sông Mã anh hùng, Gặp nhau trên đỉnh Trường sơn, Đất nước trọn niềm vui…

Là thế hệ ca sỹ đầu tiên của nước nhà được đào tạo cơ bản tại nhạc viện nước ngoài theo dòng nhạc bác học, cổ điển, với vốn tri thức nghệ thuật và thanh nhạc phong phú, lại nhiệt tình trong công tác giảng dạy, ông là người thầy đầu đàn, người truyền lửa cho nhiều thế hệ ca sỹ, (đến nay hơn 80 tuổi ông vần bền bỉ với công việc này), góp phần tạo dựng nên những giọng hát hàng đầu đương đại của chúng ta: Lê Dung, Quang Thọ, Đăng Dương, Quốc Hưng, Lan Anh, Tân Nhàn…và nhiều tiến sỹ, thạc sỹ âm nhạc.

Và con người thứ ba trong ông, là "nhà" lãnh đạo, quản lý xuất sắc. Năm 1992, ông là ca sỹ đầu tiên của nước ta được cử giữ chức Thứ Trưởng Bộ văn hóa, phu trách nghệ thuật nước nhà, mà nói theo ngôn ngữ nhà binh, là vị tư lệnh nghệ thuật của nước nhà. Với sự kiện này, lịch sử nước Nam ta lần đầu có một Ca sỹ làm Thứ trưởng Bộ Văn hóa. Người ca sỹ trọng trách nặng nề, nhưng đầy vinh dự ấy, chính là ông: NSND Trung Kiên….

*

Hôm nay nghe tin ông mất, nhói trong tim tôi

Bỗng nhớ đến thế tuổi 17 với ba lô sau lưng và khẩu súng cầm tay, hành quân trên Trường sơn, bất chợt ở một lưng đèo được nghe Bài ca Trường sơn do nghệ sỹ Trung Kiên hát, vọng lên từ chiếc đài oriotong của chính trị viên đại đội." Trường Sơn ơi! Trên đường ta qua không một dấu chân người./ Có chú nai vàng nghiêng đôi tai ngơ ngác". Xúc cảm chứa chan và như uống từng lời hát. Lại một đêm kia trên đỉnh Phunokcok nước bạn Lào, được nghe ;”Gặp nhau trên đỉnh Trường sơn” với tiếng hát Trung Kiên" Trường Sơn, mây núi bao la,lối quân đi bước mòn sỏi đá/ Trường sơn, hai nước chúng ta đã ghi tạc nghĩa tình từ xưa".Tuyệt vời. Như không thể có một tiếng hát nào hay hơn, bay hơn.hơn, như không thể có một bài ca nào về người tình nguyện quân hay hơn. Tôi chợt hiểu tiếng hát Trung Kiên, người mà từ tuổi ấu thơ tôi đã từng được gặp, từng được nghe hát trong khu văn công Cầu giấy của mẹ tôi, giờ đây với người lính chúng tôi trên đường ra trận, là tiếng hát hay nhất, tuyệt vời nhất, thôi thúc trong lòng chúng tôi nhất như tiếng kèn xung trận, xẻ dọc Trường sơn đi cứu nước, như chắp cho những người lính chúng tôi những đôi cánh vượt qua mọi đạn bom và khó khăn hiểm nguy vì sự nghiệp cách mạng của đất nước . Ông thật sự là một người nghệ sỹ lớn, là một trong những ca sỹ hàng đầu của cuộc kháng chiến. Tiếng hát ông mang hơi thở, mang tầm cao của thời đại, là chính tiếng hát của thời đại. Ông lớn lao là vậy.

CLV

Bình luận (0)