"Rặng trâm bầu" Với nhạc sĩ Thái Cơ cũng xảy hiện tượng tương tự: Khi tác giả sáng tác "Rặng trâm bầu" , ông chưa hề nhìn thấy tận mắt một rặng trâm bầu nào, và khi sáng tác "Qua bến đò Quan" ông cũng chưa một lần đặt chân tới bến đò Quan. Vậy mà đó lại là những tác phẩm rất thành công. Có lẽ đây là nghịch lý trong sáng tạo chăng? Về xuất xứ của ca khúc "Rặng trâm bầu" , tác giả có lần kể với tôi: "Đã từ lâu, hình ảnh cây trâm bầu của miền Nam yêu dấu từng in đậm trong tâm trí tôi, đặc biệt là khi tôi được biết Bác Hồ từng xúc động khi Người nghe những chiến sĩ miền Nam kể lại những tháng ngày chịu đựng gian khổ cùng đồng đội sống trong những căn hầm sâu kín, dưới bóng những cây trâm bầu để chờ lệnh giết giặc, trả thù cho đồng bào, đồng chí đã hy sinh. Đó chính là nguồn cảm xúc mạnh mẽ thôi thúc tôi sáng tác bài hát". (Hành quân dưới rặng trâm bầu) Chính vì nghe kể mà xúc cảm sáng tạo, nên trong nhạc phẩm "Rặng trâm bầu" đã xảy ra một số nhầm lẫn nho nhỏ. Chẳng là, năm 1993, nhân chuyến đi công tác miền Nam, nhà báo Lê Xuân Sơn (hiện là Phó Tổng biên tập Báo Tiền phong) vì là người rất yêu thích bài hát này nên khi xuống làm việc ở đồng bằng sông Cửu Long đã sục sạo tìm hỏi và mang về bằng được cho tác giả "Rặng trâm bầu" một nhánh trâm bầu. Thì ra lá trâm bầu không "xanh thắm" (uống nước nước dòng sông cây xanh thắm một màu - lời bài hát) như ông nhạc sĩ tưởng. Và trâm bầu cũng không "bát ngát xa trông những rặng trâm bầu" như trong bài hát tác giả đã nhìn ra thế ấy. Tuy nhiên, những điều ấy hầu như không hề gây "cản trở" nào, dù là rất nhỏ trong việc công chúng yêu mến và tiếp nhận bài hát này. Sinh thời, tác giả ca khúc "Rặng trâm bầu" đã nhận được hàng nghìn lá thư bày tỏ tình cảm của người nghe khắp mọi miền đất nước... Không mấy người Việt Nam mà chưa từng nghe bài hát về cây trâm bầu của nhạc sĩ Thái Cơ. Nhưng không phải ai sinh ra và lớn lên ở miệt vườn Nam Bộ cũng biết cây trâm bầu ( Cây Trâm Bầu) Nhạc sĩ Thái cơ Tên khai sinh là Đậu Vũ Như, quê quán Tiền Hải - Thái Bình, 18 tuổi Thái Cơ đã nhập ngũ và hoạt động trong đội văn nghệ của Trung đoàn 55 (Quân khu 4). Năm 1956, ông trở thành diễn viên đoàn văn công Tổng cục Chính trị. Và từ năm 1961, ông là cán bộ biên tập âm nhạc của Nhà xuất bản Văn hoá (sau này là Nhà xuất bản Âm nhạc). Đây là công việc Thái Cơ "trụ" lâu nhất. Ông đã được đánh giá là một trong những nhạc sĩ biên tập xuất sắc nhất của NXB. Cho em hỏi rằng có ở nơi đâu Bát ngát xa trông những rặng trâm bầu… ..."Hồi ấy có một bài hát của nhạc sĩ Thái Cơ sáng tác , mà mỗi khi nghe người ta hát mình lại nhớ đến: có những buổi tối được đi quanh hồ gươm,ngắm tháp rùa,nhớ con đường có ánh điện từ chỗ ngã tư Cửa Nam ra tận đến hồ hoàn kiếm ấy. Rồi thì cứ nghe bài hát ấy được phát đi phát lại nhiều lần mà mình thuộc lúc nào không biết và lại còn thuộc nữa. Cũng không cần nhắc lại chắc nhiều người sống cùng thời với mình cũng biết các bài hát đầy âm hưởng quê hương như các bài hát "Rặng Trâm Bầu" "Qua bến đò Quan" vẫn được đài tiếng nói Việt Nam phát sóng trong những năm 197x Chắc cùng như mình cũng có nhiều người người không biết biết nhạc sĩ Thái Cơ là ai? Mặt mũi như thế nào? mặc dù rất nhiều người đã nghe những bài hát do ông sáng tác..." Có lẽ cũng vài thế hệ nữa, người Việt còn ngân nga lời ca rất trữ tình này của nhạc sĩ Thái Cơ. Như chúng tôi, những người thuộc lứa tuổi trưởng thành trong kháng chiến chống Mỹ, thêm yêu loài cây che mưa, che nắng, nguỵ trang, làm công sự cho bộ đội chiến đấu ở đồng bằng sông Cửu Long. Bài hát đã chắp cánh cho “rặng trâm bầu” vang xa. Trong số các cây thân gỗ thuộc họ trâm bầu hay họ bàng mà trang web của Đại học Cần Thơ, bao gồm cả cây chò xanh. Cũng theo đại học Cần Thơ, thì cây trâm bầu Nam Bộ lá đơn mọc đối, phiến nguyên hình muỗng, đầu tù hay tròn, màu xanh mốc, có lông hình khiên nhỏ ở mặt dưới. Còn hoa thì vàng, cánh hoa ngắn, 4 lá dài, 8 tiểu nhị, bầu nhuỵ không lông, có 4 khía. Quả có 4 cánh mỏng, nâu vàng chứa một hạt hình thoi dài từ 4 đến 7mm màu xanh, lá mầm nhăn. Thu hái vào mùa thu đông, bỏ vỏ lấy hạt, nướng hoặc rang vàng, ăn với chuối chín, trị giun đũa và giun kim Ơ mưa nắng dãi dầu, thêm trăm quý ngàn yêu trâm bầu Cây trâm bầu…ơ…cây cắm sâu vào lòng đất Hờ…ơ…ôm ấp bờ cây dài, sóng dội mà cây vẫn hát Như khắp dân làng mình bám chặt quê hương Đã đến lúc, chúng ta cần trồng lại rặng trâm bầu trên nhiều công sở, bảo tàng, vườn cây ở đồng bằng sông Cửu Long. Để khỏi phải có lúc bối rối khi có vị khách phương xa nào hỏi cho xem "cây trâm bầu" và trước hết, là để con cháu chúng ta biết về một loài cây tình nghĩa "như nơi quê hương em yêu dấu… sóng dội mà cây vẫn hát" để "đất mẹ thơm hương sáng đẹp muôn phương" VOV.online