Ngay từ những ngày đầu kháng chiến chống Pháp, từ một thiếu sinh quân của Trung đoàn Lao Hà, Ngọc Quang đã cùng đồng đội của mình đưa tiếng đàn, tiếng hát đi biểu diễn phục vụ các anh Vệ quốc quân và nhân dân các dân tộc vùng Tây Bắc Tổ quốc. Khi thì từ Tuyên Quang lên Đồng Văn, Mèo Vạc (Hà Giang); lúc lại về Lục Yên, Phố Ràng, Nghĩa Đô (Yên Bái); khi đến Than Uyên, Phong Thổ, Sình Hồ của Lai Châu. Tuy nhiên, dòng sữa nuôi ông trưởng thành, khôn lớn vẫn là Sa Pa, Mường Khương, Bắc Hà, Si Ma Cai, Mường Hum, Bát Xát tỉnh Lào Cai. Có thể nói, cái mốc đánh dấu bước trưởng thành của Ngọc Quang là bài: “Tiếng hát trên núi Hoàng Liên”, sáng tác năm 1961, dự thi cuộc viết đơn ca do Bộ Văn hoá và Hội Nhạc sĩ Việt Nam tổ chức. Với chất liệu âm nhạc dân gian Mông vùng Sa Pa, đằm thắm, trữ tình, vừa hiện đại, vừa dân dã, Ngọc Quang ca ngợi cái đẹp, đôn hậu sáng trong của cảnh trí và con người trên núi Hoàng Liên đang đi lên trong lao động và xây dựng quê hương. Bài hát đã được trao giải nhì (không có giải nhất) và trở thành tiết mục quen thuộc của nhiều hội diễn nghệ thuật quần chúng cũng như chuyên nghiệp của tỉnh Lào Cai, Hoàng Liên Sơn. Được kết nạp vào Hội Nhạc sĩ Việt Nam, mấy chục năm là hội viên cũng là mấy chục năm ông làm lãnh đạo Đoàn ca múa nhạc Lào Cai rồi Đoàn ca múa nhạc Hoàng Liên Sơn, Ngọc Quang luôn tận tuỵ và miệt mài lao động. Ông viết liên tục nhiều thể loại: Những màn ca cảnh, nhạc cảnh, tổ khúc hát múa, ca khúc, có thất bại, nhưng cũng khá nhiều tác phẩm thành công. Ngoài đóng góp cho chương trình biểu diễn của Đoàn, các tác phẩm ca cảnh, nhạc cảnh và ca khúc của Ngọc Quang đã được Đài Tiếng nói Việt Nam và các địa phương khác sử dụng như: “Rừng núi miền Tây vào ngày mới, Món quà cuối cùng…” v.v. Đến với Pha Long, Ngọc Quang viết ca khúc: “Máy lên rẻo cao”. Chất liệu dân ca Nùng Mường Khương được tác giả đưa vào cái reo vui náo nức khi chiếc máy đầu tiên về với hợp tác xã vùng cao, reo vui mà vẫn thấy lắng đọng, mượt mà. Sử dụng nhuần nhuyễn chất liệu âm nhạc dân gian miền núi cũng có thể dễ dàng nhận thấy trong các sáng tác: “Lá thư vùng cao”, “Tiễn anh xuống núi…” của Ngọc Quang. Nói và nghĩ về nhân dân các dân tộc biên giới Lào Cai, ngợi ca cổ vũ những sự việc, những con người cần cù trong lao động, dũng cảm trong chiến đấu mà tâm hồn thì mộc mạc, sáng trong đã là hướng đi trong hầu hết sáng tác của Ngọc Quang. Ông yêu đằm thắm những điệu hát trao duyên của những chàng trai Mông; tiếng hát tiễn bạn của các cô gái Giáy, Tày, Nùng. Ông cảm thụ sâu sắc và trân trọng tiếng ru bên nôi tha thiết của các bà mẹ Thái, Tày. Có thể chỉ ra phong cách của Ngọc Quang - Đó là nhẹ nhàng, tâm tình sâu lắng. Ông tiếp nhận ngôn ngữ âm nhạc dân gian nhạy bén và nhuần nhuyễn, dù ở Lào Cai, Quảng Trị hay vào các tỉnh đồng bằng Cửu Long thì vẫn mang dáng dấp tâm tình tự sự bằng chất liệu ngôn ngữ của nơi ông đang trực tiếp phục vụ. Bài hát: “Về thăm quê mẹ quê cha” của Ngọc Quang viết về nữ anh hùng Trần Thị Tâm - người con của Hải Lăng, Cam Lộ; hay “Nhớ nắng Tiền Giang”, “Trở lại bến xưa”, phổ thơ Địch Ngọc Lân là những minh chứng cho những sáng tác như thế của ông. “Hoàng Liên Sơn yêu thương” là một sáng tác của Ngọc Quang trước ngày lên đường đi học tập âm nhạc ở Xô-phi-a (Bun-ga-ri). Bài hát như một sợi dây tình cảm xâu chuỗi lại hình ảnh giàu đẹp của ba tỉnh Lào Cai, Yên Bái, Nghĩa Lộ thành tỉnh Hoàng Liên Sơn. Vẫn chất liệu dân gian đằm thắm nhưng được xử lý với phong cách âm nhạc hiện đại, “Hoàng Liên Sơn yêu thương” là tiếng hát tự hào của nhân dân tỉnh mới trên con đường đi lên xây dựng quê hương. Dù đã chọn Yên Bái làm nơi định cư cho đến cuối đời, ông cũng có những sáng tác hay về Yên Bái như: “Tình yêu Thác Bà”, “Trở lại bến xưa”… song, Lào Cai, mà cụ thể là chất liệu âm nhạc dân gian miền quê núi Lào Cai vẫn luôn âm thầm tuôn chảy trong tư duy, cảm xúc âm nhạc của Ngọc Quang. Trong thời gian ở Bun-ga-ri, cuộc chiến tranh biên giới nổ ra, nỗi đau Tổ quốc, biên cương bị xâm lược, nỗi day dứt nhớ quê bùng lên thành “Nhớ về một vùng biên giới”, là tâm tình của người con xa xứ Ngọc Quang gửi về miền biên giới Lào Cai yêu dấu. Chất liệu dân ca Nùng, Giáy của cư dân biên giới được tác giả sử dụng một cách nhuần nhuyễn, cũng là tiếng lòng tác giả thưa với người đang gìn giữ biên cương. Và ngay nhạc hiệu Ngọc Quang viết cho Đài phát thanh Hoàng Liên Sơn, từ tiếng dạo đầu cho đến khúc cao trào, những quãng nhảy, chất liệu dân gian Mông Sa Pa vẫn là nét âm nhạc chủ đạo gõ thành nỗi nhớ của Ngọc Quang gửi về Lào Cai địa đầu biên giới. Bây giờ, dù Ngọc Quang đã đi xa nhưng bản nhạc hiệu Hoàng Liên Sơn của ông vẫn tồn tại thành nhạc hiệu Đài Phát thanh Truyền hình Yên Bái, cứ mỗi lần mở đầu chương trình lại gợi mãi tâm tình về một miền âm nhạc đã làm nên thành công trong sáng tác và cuộc đời Ngọc Quang. Dương Soái