Đầu xuân, xem Quán thanh xuân trên VTV6. Rất xúc động. Đêm phương Nam.Nhớ quá Hà nội, tiếng hát Thanh Hoa, gương mặt nhạc sỹ Ngọc khuê và người con gái ấy ... ...Cô gái ấy và bài hát “Làng lúa, làng hoa” Năm ấy sau giải phóng, tôi từ mặt trận Lào về, học khoa Ngữ văn Trường đại học sư phạm1 HN. Bởi thân quen với chị Ngọc Thảo nguyên ngày trước cùng ở Tổng cục Hậu cần, sau này chị đi học nước ngoài rồi về làm đạo diễn ca nhạc ở Đài truyền hình VN( VTV), cho nên chị hay” sai vặt” tôi và Kiều Minh( nghệ sỹ đàn phong cầm của Đoàn ca múa quân đội) giúp chị làm các chương trình ca nhạc cho đài, khi viết các kịch bản hoặc lời dẫn, khi lại thay mặt chị đi tìm các chương trình biểu diễn của các đoàn về giới thiệu cho chị và đạo diễn” màu” Nam Hà. Một lần chị bảo tôi và Kiều Minh vào hai đoàn nghệ thuật Phòng không và Không quân( Mới tách ra) ở đường Giải phóng xem có chương trình gì mới hay không? Nhạc sĩ Quân đội Ngọc Khuê Vì Kiều Minh ở Đoàn ca múa quân đội nên thân và thuộc” vanh vách” hai đoàn này. Thọat đầu vào đoàn phòng không. Gặp ngay biên đạo múa Nguyễn Long, khi ấy là đoàn trưởng.( Anh Long cũng là anh ruột thằng Nguyễn Vĩnh, Giám đốc Nhà văn hóa khu Hoàn kiếm thân với chúng tôi).Bởi thân quen nên anh Long trao đổi chân tình ngay:” Cho mình cảm ơn anh Nam Hà , chị Ngọc Thảo. Nhưng thú thật đoàn mới tách ra, nhân sự cũng chưa ổn định, nên cũng chưa có chương trình tiết mục gì. Thôi, làm chén trà cho ấm bụng các ông ạ”. Chào anh Nguyễn Long, Kiều Minh lại chở tôi sang đoàn nghệ thuật Không quân cũng ở gần đấy. Doanh trại vắng vẻ quá. May thay có một ông đai úy, nhìn nhỉnh hơn chúng tôi một vài tuổi, gương mặt hiền hậu, chân phương:” Kiều Minh đấy à. Đi đâu thế này?” Minh cười hềnh hệch:” Còn đi đâu nữa. Chi Ngọc Thảo bảo vào xem các ông có chương trình gì mới không để quay truyền hình. Đây là ông Châu La Việt , bạn tôi, cũng là lính ở mặt trận về. Còn đây là Ngọc Khuê, ca sỹ kiêm nhạc sỹ sáng tác của đoàn PKKQ. À, mà ông lên Đoàn trưởng chưa nhỉ?”-Kiều Minh bất giác hỏi Ngọc Khuê. Anh chàng mộc mạc, bẽn lẽn:”Thì cũng đang phải chờ sắp xếp tổ chức. Đoàn mới tách ra mà, quân số có bao nhiêu đâu”.Kiều Minh vỗ vỗ vai Ngọc Khuê bỗ bã:”Thôi được rồi. Anh em mình làm ly rựou cho vui nhỉ”. Thế là với vẻ rất kính nể Kiều Minh- chẳng gì cũng là một nghệ sỹ tên tuổi của đoàn Tổng cục, Ngọc Khuê mời bọn tôi vào nhà, rồi chạy ra chạy vào một loáng sắm sửa một mâm rượu nhỏ bưng lên, đãi đằng anh em Tôi lần đầu được biết nhạc sỹ Ngọc Khuê như thế. Ấn tượng đầu tiên là anh rất môc mạc, chân thành và rất lính( Trước đây anh đã từng là lính pháo cao xạ chiến đấu ở Hàm Rồng, rồi sau đó được đưa về làm diễn viên hát của đoàn văn công binh chủng Phòng không – Không quân ) * Nghệ sĩ Quỳnh Liên ĐHSP1 Cũng thời gian này, một hôm có một thầy giáo ở trường ĐHSP Ngoại ngữ sang rủ tôi đi uống bia. Thì ra anh là nhạc sỹ Trương Hùng Cường, ngày trước dạy ở Đại học xây dựng hay Đại học địa chất gì đó, nay về phụ trách âm nhạc ở trường ĐH Sư phạm ngoại ngữ sát vách trường tôi. Nhìn anh gầy gò, thâm u lắm, nhưng ngờ đâu anh chính là tác giả của một bài hát nổi tiếng :“ Cô giáo về bản” (Năm ấy từ miền xuôi xa xôi /cô giáo người Kinh lên với bản làng/dòng khuổi nậm nhẹ reo reo hát/ hát cùng bầy em bé vang núi rừng ).Anh bảo “ Có một lần gần đây mình được xem nhạc cảnh “ Mùa xuân lên nương Mùa xuân lên đường” của Đoàn ca nhạc dân tộc TW, thấy có tên Việt viết kịch bản cùng anh Nguyễn Tài Tuệ, mình thích lắm. Biết Việt là láng giềng nên hôm nay sang nhờ Việt một việc. Ấy là mình vừa hoàn thành một nhạc cảnh có tên gọi là “Hơ Na”, tiếp dòng âm nhạc miền núi của mình, mình muốn dựng cho các em khoa Anh và khoa Pháp của trường. Nói thật do kinh phí không có, chẳng dám mời các đạo diễn tên tuổi, mình muốn nhờ Việt làm đạo diễn giúp mình. Tất nhiên là cũng có ít nhiều bồi dưỡng”. Nghe anh nói thiết tha quá, tôi không thể chối từ, dù thú thật, tôi chưa từng là đạo diễn bao giờ, và cũng không quan tâm lắm “cái ít nhiều bồi dưỡng” Ngay tối ấy, tôi đạp xe lên Đoàn Tổng cục Chính trị khu Mai Dịch gần đó, to nhỏ với hai ông bạn thân là Kiều Minh và Minh Quang xuống giúp cho anh Trương Hùng Cường. Chúng tôi lúc ấy đều tuổi 20, chưa thằng nào có người yêu, nên thấy nghe đi dàn dựng cho sinh viên ngoai ngữ thì thằng nào cũng thích, vì sinh viên trường này nổi tiếng là đẹp và "Yết Kiêu"! Thế là tối thứ bảy tuần ấy, ba “chú” CLV, Kiều Minh, Minh Quang có mặt ngay tại hội trường sư phạm ngoại ngữ, và buổi tập đầu tiên bắt đầu. Kiều Minh ôm đàn chỉ đạo phần hát. Khi tiếng đàn phong cầm vang lên, các em đắm đuối say mê hát theo . ( Thằng này có tiếng đàn ma mỵ quyến rũ lắm, và khi nó cất lên tiếng hát thì” thôi rồi Lượm ơi". Ngày nó học trường nhạc, em VK sau này là ca sỹ nổi tiếng "chết lên chết xuống" cũng vì tiếng đàn tiếng hát của nó) Còn Minh Quang chỉ đạo phần diễn xuất ( Trước khi là diễn viên hát ca múa quân đội, Minh Quang là diễn viên đoàn kịch nói Thanh Hóa. Diễn xuất "ác" lắm, các em mắt tròn mắt dẹt theo thị phạm của thầy ) Trương Hùng Cường thì “thăng hoa” vô biên. Miệng cứ há hốc theo từng lời ca (Thi thoảng lại ghé tai tôi to nhỏ:” Chết thật, không ngờ mình lại viết hay đến thế” ). Còn tôi thú thật, tiếng là bao quát tất tật, nhưng nhiệm vụ chính là để “tia” các em. Và giữa một rừng hoa, tia được ngay một em mặt mũi sáng sủa, hấp dẫn, vầng trán hơi dô dô bướng bỉnh, có chút kiêu căng, nhưng lại có hẳn một cái răng khểnh rất duyên. Mới hỏi Trương Hùng Cường:”Con bé nào thế?” Cường bảo:”Nó học khoa Anh năm thứ ba””Sao không cho nó đóng vai chính, vai Hơ Na?”Ừ, tôi cũng phân vân mãi, mặt mũi nó sáng sủa, nhưng giọng hát lại không bằng con bé kia” Cường trả lời tôi bâng khuâng, ra chiều cũng rất tiếc .Tôi thầm nghĩ nó mà đóng vai chính thì “ anh em ta” dễ bề thân quen dễ bề chuyện trò với nó hơn! Một buổi tập, hai buổi tập, thế là chúng tôi trở nên thân nhau. Mà không riêng gì tôi, cả Kiều Minh, cả Minh Quang cũng rất mến cô bé ấy. Có chủ nhật, tôi đến chơi nhà Bình ( tên cô gái) ở phố Hàng Mã, đã thấy cả Kiều Minh, cả Minh Quang c