Nhạc sĩ Phó Đức Phương ra đi ở độ tuổi không còn trẻ nhưng quả thật không thể nói ông đã già. Bao nhiêu lần nhìn thấy ông trên báo, trên tivi đều thấy ông cười tươi tắn, vô tư chừng như chẳng có điều gì làm ông phải bận tâm, lo nghĩ. Ấn tượng ấy cứ lưu mãi trong tôi khiến tôi nghĩ rằng ông sẽ còn trẻ mãi với thời gian và cảm thấy yên tâm sẽ có ngày được gặp ông để hỏi về những sáng tác đã làm tôi say đắm từ thuở thiếu thời. Sau ngày thống nhất, đất nước rất khó khăn. Ngày ấy không mấy nhà có tivi, cũng chẳng mấy khi được xem biểu diễn ca nhạc. Chỉ có làn sóng điện Đài Tiếng nói Việt Nam là nguồn giải trí duy nhất. Bài hát Những cô gái quan họ ngay lập tức đi thẳng vào tâm trí tôi bởi giai điệu bài hát quá đẹp, có cái gì thân quen vô cùng, như gốc cây ngọn cỏ làng quê Việt, sao mà đằm thắm thiết tha, thân thương quá. Sau này khi đã nghe nhiều đọc nhiều, tôi mới biết đó chính là cái chất dân ca quan họ đã ăn sâu nhuần nhuyễn vào bài hát mà làm nên vẻ đẹp nền nã mãi mãi không phai nhòa theo thời gian. Viết được như thế khó lắm, không phải ai cũng làm được, nhất là khi người viết mới 22 tuổi và vừa vào Trường Âm nhạc Việt Nam (tiền thân của Học viện Âm nhạc Quốc gia Việt Nam hiện nay) học nhạc. Lại thêm cái tên tác giả Phó Đức Phương có một cái họ là lạ nhưng đi cùng là một cái tên đẹp đã lưu vào tâm trí tôi. Rồi đến một ngày mà tôi nhớ là khoảng mùa thu năm 1977 tôi được nghe từ làn sóng điện của Đài bài hát Muôn nẻo đường quê hương thì nhạc sĩ đã chinh phục tôi hoàn toàn. Một cảm xúc dâng trào của sung sướng, nghẹn ngào của hạnh phúc, của sự đồng điệu về tâm hồn giữa người sáng tác và người nghe mà từ trước đến nay chưa bao giờ tôi được gặp gỡ, trải qua. Bài hát ca ngợi những người trẻ từ mọi miền Tổ quốc lên Tây Bắc những năm 59 - 65 ở thế kỷ trước mở con đường Hạnh phúc lên vùng cao mà nay chúng ta được đi trên đó để ngắm dòng sông Nho Quế như một dải lụa biếc thần diệu ở phía dưới và qua đèo Mã Pì Lèng nổi tiếng để lên với Hà Giang yêu thương, nơi có Đồng Văn và cột cờ Lũng Cú địa đầu đất nước. Toàn bài hát là một sự mở mang thênh thang của đất trời và của tâm hồn, của sức trẻ phơi phới với tình yêu đắm say và bao nhiêu khát vọng. Có thể nói bài hát này nằm trong số những những bài để lại ấn tượng trong sáng không phai mờ trong tôi, gắn liền với những tháng năm khó khăn nhưng bình yên khi ấy mà mỗi khi nhớ lại tôi vẫn cảm thấy luyến tiếc như một thời kỳ đẹp đẽ nhất đã trôi qua để không bao giờ trở lại. Bài hát đã tiếp thêm sức lực cho người nghe đến mãi hôm nay, làm tôi day dứt suốt bao nhiêu năm với ước muốn có ngày được gặp chính người sáng tác ra nó để hỏi chuyện bởi chắc chắn khi sáng tác nhạc sĩ hẳn đã có những ngày tháng lên thăm công trường và ăn ngủ cùng những người ngày đêm lao động vất vả ở đó. Và sự thể đúng như vậy. Bài hát này đã mang tôi đến gặp Phó Đức Phương không chỉ một lần. Thời gian dần trôi với biết bao xa xôi cách trở và công việc mưu sinh trong một giai đoạn khó khăn đã làm tôi xao nhãng chuyện âm nhạc. Cho tới một lần trở lại Thủ đô để dự tiệc cưới của cậu cháu con ông anh tôi vào năm 2007, tôi bất ngờ được gặp nhạc sĩ Phó Đức Phương. Số là anh tôi, Phó Chủ tịch kiêm Tổng thư ký Hiệp hội thể thao người khuyết tật Việt Nam (Paralympic VN) vốn đã quen biết Phó Đức Phương từ lâu, nên mời nhạc sĩ viết nhạc và làm tổng đạo diễn cho Paragames 2003 diễn ra tại Hà Nội. Đây là sự kiện thường được tổ chức sau Seagames. Có thể nói hai người ấy, nhạc sĩ và anh tôi, đã có một tình bạn đẹp. Hôm ấy tôi và nhạc sĩ ngồi cùng bàn, cả hai chúng tôi dường như chẳng ăn uống gì, chỉ trò chuyện thao thao bất tuyệt về âm nhạc. Có điều lạ là ông, một nhạc sĩ rất nổi tiếng, lại chuyện trò cởi mở với người chưa từng quen biết bao giờ như tôi. Tôi hỏi ông: “Anh có nhớ một bài hát mà anh sáng tác đã lâu là Muôn nẻo đường quê hương không? Em thấy trong số các sáng tác rất nổi tiếng của anh, bài nào cũng mang âm hưởng dân tộc rất sâu đậm và nhuần nhuyễn thì dường như bài này lại có phong cách hơi khác”? Nhạc sĩ mỉm cười và trả lời: “Đã làm cha mẹ thì đứa con nào chẳng mang nặng đẻ đau mà không nhớ, không yêu? Còn về cái khác của bài này với hầu hết các bài khác là do anh cố ý làm như vậy bởi vì do nội dung bài chi phối và anh thấy cần phải có giai điệu như vậy thì mới chuyển tải hết được suy nghĩ và tình cảm lúc đó của anh. Nhưng anh phải nói rằng em là người nghe hiếm có và tinh ý đã hiểu đúng tư tưởng và tình cảm mà anh gửi gắm vào bài hát này”. Khi tôi ngỏ ý muốn xin bản nhạc của bài, nhạc sĩ mời hôm nào đến nhà chơi để nói chuyện tiếp về âm nhạc và sẽ tìm bản nhạc yêu thích. Thật tiếc là sau đó khi về nhà nhạc sĩ thì không tìm thấy bản nhạc của bài hát cũ. Ông gọi đến Trung tâm bảo vệ quyền tác giả âm nhạc VN nhờ bộ phận lưu trữ tìm hộ nhưng cũng không thấy. Đúng hai năm trước, vào tháng 9/2018 tôi có may mắn được làm khách của nhạc sĩ. Số là hôm trước ông anh tôi có gọi điện thông báo ngày mai sẽ đến thăm nhạc sĩ để bàn về việc tổ chức Paragames 2021 tại Hà Nội. Thời gian chỉ còn hơn 2 năm chuẩn bị là quá cập rập bởi viết nhạc khai mạc và bế mạc cho một sự kiện lớn như thế này đòi hỏi mất nhiều thời gian suy nghĩ, đảm bảo sao cho chương trình kéo dài trên dưới 2 giờ đồng hồ không nhàm chán mà lại phải giới thiệu được những cái hay cái đẹp trong bản sắc dân tộc Việt Nam, đặc biệt là hai bài hát khai mạc và bế mạc hết sức quan trọng. Trong khi đó, nhạc sĩ rất bận rộn. Ngoài việc viết nhạc cho một số bộ phim đã được đặt hàng từ trước, ông còn viết nhạc theo dự án riêng của mình mà nghe nói là rất đồ sộ, đặc sắc và chưa giới thiệu ở đâu cả. Điều này khiến tôi hồi hộp. Vừa hay buổi tối nhận được tin nhắn của nhạc sĩ mời tới chơi nhà. Hôm sau hai anh em chúng tôi tới thăm nhạc sĩ. Ông ở một căn nhà rộng và thoáng ở cuối một ngõ không rộng lắm trên đường Âu Cơ. Gió từ sông Hồng thổi lên mát rượi. Phong cảnh nơi đây tĩnh mịch thật là hiếm có ở nơi Thủ đô tấp nập suốt ngày đêm. Gian khách thoáng rộng được thiết kế rất lạ với nhiều cổ vật trên giá và những họa tiết là lạ. Toàn bộ không gian để trốn