Dẫu núi có mòn mà sông kia có cạn. Miền Nam ơi! Miền Nam nhớ mãi ơn Người, ơn Người thiết tha” Mỗi quốc gia, mỗi dân tộc đều có một vị lãnh tụ để ca ngợi. Có thể là bằng một bài thơ, tác phẩm nghệ thuật hay dụng cụ âm nhạc nào đó. Có với riêng Bác Hồ - người thuyền trưởng của con thuyền Cách mạng Việt Nam, người cha già kính yêu của dân tộc - một người bạn lớn của nhân dân thế giới thì cái tên của Người - Hồ Chí Minh - luôn có sức lan tỏa và sống trong trái tim của mỗi thế hệ người dân trong và ngoài nước. Cuộc cách mạng Việt Nam đã trải qua khoảng thời gian dài vất vả, mọi người Việt Nam phải chiến đấu, hy sinh gian khổ để xây dựng đất nước. Và Bác Hồ luôn là người chỉ đường dẫn lối, lèo lái con thuyền cách mạng cập bến bờ tự do. Trong những năm tháng chống Mỹ, Bác chưa một lần vượt qua khỏi bờ Nam của vĩ tuyến 17, nhưng tình cảm của Bác vẫn bao trùm lòng người trên mọi miền đất nước. Và tấm lòng của nhân dân miền Nam vẫn không khi nào không thương nhớ đến Người. (Người dân miền Nam nhớ ơn Bác) Chính vì vậy, nên đã có không ít các bài hát nói lên tình cảm của những đứa con phương Nam dành cho Người, đặc biệt là sau những ngày tháng đau buồn của đất nước - Bác ra đi. Với sự cộng tác của nhà thơ Trần Nhật Lam, bài thơ “Miền Nam nhớ mãi ơn Người” đã được nhạc sĩ Lưu Cầu hoàn thành chỉ khoảng một tuần sau ngày Bác mất, bài hát chính là nỗi lòng thương nhớ khắc khoải miền Nam của Bác, hay đó cũng là tình cảm thiết tha mà những đứa con miền Nam muốn gửi trọn đến Người - một người cha đáng kính. Dẫu núi có mòn mà sông kia có cạn. Miền Nam ơi! Miền Nam nhớ mãi ơn Người, ơn Người thiết tha” Nhắc đến miền Nam là nhắc đến những câu hò điệu lý, nên mở đầu bài hát là hai câu hò da diết, làm cho người nghe có thể cảm nhận được nỗi nhớ thương mà dân miền Nam dành cho Người như thế nào. Dù cho núi có mòn, nước sông có cạn, mặc cho thời gian dài chia cắt thì nhân dân miền Nam vẫn luôn ghi nhớ ơn Người. “Hai tiếng miền Nam luôn trong tim của Người. Thương nhớ ngày đêm không phút giây nào nguôi. Miền Nam anh dũng ở trong tim Người” Quả thật dấu chân Người chưa một lần in dấu tại đất Nam. Kể từ khi chàng thanh niên Nguyễn Tất Thành rời bến cảng Nhà Rồng đi tìm con đường giải phóng dân tộc. Thế nhưng hình ảnh "miền Nam” , con người miền Nam anh dũng vẫn luôn trong tim của Người. Nếu như những đứa con miền Nam nhớ mong người tha thiết dù cho sông cạn núi mòn thì Người vẫn luôn hướng về trời Nam, như người cha đang thương nhớ đứa con chiến đấu phương xa “Không phút giây nào nguôi” . Từng lời hát vang lên như chính nỗi lòng của Bác, làm cho người nghe không khỏi bồi hồi xúc động. Tình cảm ấy không gì so sánh được, luôn khắc sâu trong tim của Người, khiến Người “thương nhớ ngày đêm” . Niềm thương nỗi nhớ ấy như được chứng minh rõ hơn khi vang lên những câu hát tiếp theo: “Dù núi Chư Pông hay bến Sài Gòn, sông Trà, sông Hương, Đồng Tháp Mười” thì vẫn luôn trong lòng Người. Những địa danh ấy vừa là nỗi lo vừa là niềm tự hào của Người về tinh thần chiến đấu dũng cảm của nhân dân nơi đây. Khi nghe đến những cái tên ấy, khiến cho lòng người nghe cũng dâng lên niêm tự hào khôn tả. Sự hy sinh anh dũng của nhân dân nơi đây đã góp phần làm nên thành quả sau này của Đất nước. “Nay Bác Hồ ra đi non sông còn nhớ lời. Không có gì quý hơn độc lập tự do. Đời đời ghi nhớ côn ơn của Người” Và Bác đã ra đi. Người ra đi nhưng để lại cho nhân dân một tình thuơng bao la, một trái tim cao quý. Người mất, cả non sông đất nước đau buồn, nhân dân hai miền Nam Bắc đều vang lên tiếng khóc. Tiếng khóc là nước mắt của sự nhớ thương tiếc nuối, thế nhưng những giọt nước mắt ấy sẽ không làm vơi đi ý chí chiến đấu của nhân dân hai miền. Sống trong đau buồn càng làm cho đất nước kiên cường hơn, mạnh mẽ hơn để tiếp tục cuộc chiến. Dù Bác đã ra đi nhưng lời nói của Bác vẫn còn âm vang giữa đất trời "Không gì quý hơn đất nước độc lập tự do" . Chính những lời đó như động lực thôi thúc nhân dân ta càng quyết tâm chiến đấu để dành độc lập cho Tổ Quốc. Và giờ đây, khi hai miền Nam Bắc thống nhất một nhà, đất nước sạch bóng quân thù thì công ơn của Người nhân dân đời đời ghi nhớ. Nếu như đoạn đầu của bài hát nhắc nhiều đến nỗi lòng của Bác dành cho miền Nam, thì đoạn sau lại là tình cảm sắt son của miền Nam dành đến Người. “Dẫu núi có mòn mà sông kia có cạn. Miền Nam ơi! Miền Nam nhớ mãi lời thề, lời thề sắt son.” Bác ra đi giữa lúc cuộc chiến còn đang loạn lạc, đất nước còn đang khó khăn. Thế nhưng nhân dân miền Nam vẫn một lòng với Bác, vẫn giữ trọn lời thề sắt son, quyết tâm chiến đấu đánh đuổi quân thù. Câu hò vang lên như lời của núi sông bờ cõi, như tiếng của con người miền Nam đang nguyện chung sức chung lòng làm tất cả cho ngày mai. Thật vậy, Người ra đi nhưng tấm lòng Người vẫn còn mãi trong tâm trí của mỗi người dân, hình ảnh Người vẫn mãi in sâu vào non nước quê hương. Và những câu hát tiếp theo như minh chứng cho điều ấy. “Mây trắng Trường Sơn quanh năm thương nhớ Người. Sóng nước Cửu Long không phút giây nào nguôi. Niềm thương nhớ Bác đến muôn đời” Tình cảm của những đứa con miền Nam gửi đến Bác là vậy đó! Tình cảm ấy không cầu kỳ phức tạp mà đơn giản bình dị nhưng cũng thật đậm đà. Niềm thương nỗi nhớ ấy như một bức tranh phong cảnh tuyệt vời. Bức tranh ấy được vẽ lên bởi "mây trắng Trường Sơn, sóng nước Cửu Long” , tất cả như hòa quyện vào nhau để cùng cất lên bài ca thương nhớ Bác. Tất cả nhưng hình ảnh ấy đều là những đặc trưng cho đất trời phương Nam, những hình ảnh ấy không chỉ là sự thương nhớ Bác mà còn thể hiện lòng biết ơn Bác đến muôn đời. Và cứ thế nhũng lời hát được cất lên, dần dần đi sâu vào trong trái tim người nghe. “Cùng với non cao vang tiếng trầm hùng. Biển rộng bao la đêm ngày vang câu ca. Muôn trái tim thề xin nhớ ơn Người, làm theo lời của Người. Ta quét sạch xâm lăng cho quê nhà yên vui. Nam Bắc kề vai chiến đấu ta xây ngày mai” Hình ảnh non cao vang tiếng trầm hùng, biển rộng đêm ngày vang câu ca: chính là nỗi lòng của hàng triệu trái tim Việt Nam đang ngày đêm nhớ thương Người và luôn giữ vững lời thề làm theo lời