Kobito yo(Người yêu dấu) Cuôc đời Ngoc Tân gặp không ít những điều bất hạnh. Tiếng hát của anh như xoáy vào người nghe. Là sự chắt lọc đau đớn khiến người nghe phải suy tư. Hát, với Ngọc Tân là sự sống, là khát khao tồn tại trên cõi đời này; không hát, là chết chóc, sầu đau, tuyệt vọng. Trong cuộc đời gập ghềnh thuận nghịch của Ngọc Tân, có những trang đen tối. Anh khởi đi từ biển, bắt đầu thành danh với ca khúc Chiều trên bến cảng nổi danh một thời. Nhưng biển cả cũng mang lại cho anh nỗi sầu đau khôn tả, lấy đi của anh rất nhiều; đó chính là một trong những khoảng lặng u ám nhất trong đời Ngọc Tân, Không biết có phải Ngọc Tân hát từ chính nỗi niềm của mình hay không, mà khán giả luôn tin rằng bài hát này viết riêng cho anh và thậm chí không ít phụ nữ cho rằng anh hát bài này cho chính bản thân mình. Thời giúp Ngọc Tân làm show "Biển của một thời" ở Nhà hát Lớn Hà Nội (1995), tôi đã tận mắt chứng kiến một vài phụ nữ như thế. Thậm chí có một nữ doanh nhân ở đất Cảng cứ chiều xong việc lại phóng xe ôtô lên Hà Nội nghe "Người yêu dấu ơi" rồi lại quay xe về trong đêm suốt 5 buổi biểu diễn của anh. Gia dình nhỏ của ca sĩ Mayumi Isuwa Một phụ nữ Nhật Bản nghe Ngọc Tân hát bài này đã ngạc nhiên, bài này là tâm tư của một phụ nữ kia mà. Cô ta bị người tình phụ, ngồi trên ghế đá vào một chiều cuối thu, mong muốn người yêu quay về và nói rằng anh ta chỉ đùa thôi... Trong tâm tưởng của chúng tôi, tiếng hát Ngọc Tân luôn luôn tha thiết. Nghe anh hát, chúng tôi không bao giờ thấy những đoạn dừng đột ngột như nhiều ca sĩ bây giờ. Bài hát của anh bao giờ cũng làm tôi hình dung như một dòng suối chảy mãi, tha thiết, da diết, tình cảm và êm đềm. Có thể nhận thấy rất rõ cái hồn, cái tâm, cái tình cảm của anh dồn vào trong bài hát. Nghe anh hát, chúng tôi như bị thôi miên cho đến khi bài hát kết thúc được một lúc mới bừng tỉnh được. Nghe anh hát rất nhiều lần nhưng không lần nào chúng tôi không thốt lên "Sao lại có người hát hay thế nhỉ?" như là nghe anh hát lần đầu tiên. Tôi thích nghe Ngọc Tân nhưng bài hát tôi thích nhất là bài " Gửi nắng cho em". Bài hát đó tôi có trong một băng cát-sét trên 10 năm rồi. Tôi đã dành dụm tiền rất lâu để mua nó, cho tôi và bà tôi... "Khi người ca sĩ hát, là gửi trái tim mình đến muôn trái tim, để tất cả cùng rung lên những thanh âm huyền diệu ru hồn ta đến cõi tuyệt đối của tinh thần. Tiếng hát như những con sóng vỗ về năm tháng, như hạt mưa xua đi ngày hè nóng bỏng, như hạt mưa thấm đẫm bờ cát khát khao. Tiếng hát đánh thức ký ức xa xôi cùng những đắng cay hay dịu êm của một cõi người - nhắc nhở ta không quên lãng..." ..."Mỗi mùa mưa về, tôi lại nhớ đến thời gian cùng anh tham gia hát trên những công trình xây dựng. Năm 1976, anh Ngọc Tân từ Hà Nội vào Sài Gòn. Ra sân bay đón anh, tôi đã tặng một đóa hồng thật đẹp. Anh cười nâng nhẹ cặp kính trắng: “Mưa Sài Gòn chợt lạnh lại có gái Huế tặng hoa hồng, trai Hà Nội phải mê thôi”. Tôi cười tít mắt, lý giải thêm câu nói của anh: “Chúng mình là dân văn nghệ, mê nhau qua âm nhạc là phải đạo”. Anh đã sống hòa nhập với chúng tôi, không còn giữ kiểu cách của con trai Hà thành. Hồi ấy, ca khúc Người đi xây hồ Kẻ Gỗ của nhạc sĩ Nguyễn Văn Tý đã giúp đôi song ca Ngọc Tân - Hồng Vân nhận được lời khen ngợi của đông đảo khán giả. Tôi đã song ca với rất nhiều nam ca sĩ, nhưng với anh Tân vẫn dào dạt một tình cảm thân thương. Bởi như lời tự trào đầy dí dỏm của anh: “Trai Hà Nội, gái cố đô mà lị...”. Phải thừa nhận niềm đam mê ca hát của Ngọc Tân mãnh liệt chẳng kém gì tình yêu lứa đôi. Anh đến với sân khấu ca nhạc không một chút bỡ ngỡ. Thuở đó khi tôi hỏi anh về bước ngoặt đến với sàn diễn ca nhạc, anh chỉ cái radio cũ kỹ và bảo: “Chính ca sĩ Trần Khánh đã mang cái radio này đến tiệm sửa đồng hồ để dụ tôi vào dàn đồng ca của Đài Tiếng nói Việt Nam. Có đến 11 năm tôi làm lính đồng ca. Lương mỗi tháng 45 đồng. Thế mà vẫn mê”. Hà nội và Tôi Anh cười hóm hỉnh, vẫn luôn tự trào và mắc cỡ đỏ ửng gò má làm rung đôi kính trắng. Ngọc Tân là vậy, dễ bẽn lẽn, dễ xúc cảm khi nhắc về quá khứ. “Bí quyết của thành công là quá trình lao động không ngừng. Thiên phú, trời đã cho tôi cái cổ họng. Nhưng cái cổ họng không thì không đủ. Phải lao động, rèn luyện và phấn đấu không mệt mỏi. Không bao giờ cảm thấy tự hài lòng với chính mình, không để thời gian và cơ hội vụt qua. Đó là điều tôi muốn gửi gắm đến bạn trẻ”. Ngọc Tân không gặp nhiều may mắn như một số ca sĩ, nghệ sĩ cùng thời. Số anh lận đận, hết gặp bất hạnh này lại chịu đau khổ khác. Thế nhưng anh biết vượt lên tất cả để giữ vững niềm đam mê nghệ thuật. Tôi tự hào vì danh sách những người hát tình ca về biển, về Hà Nội đã có một giọng nam trầm ấm áp, đầy nam tính. Anh hát bằng sự rung động chân thật của con tim. Giọng ca chất chứa tình cảm như muốn níu giữ người nghe mãi không thôi. Tôi luôn tự hào về anh, một ca sĩ sống hết mình với sự nghiệp. Có ai đó bảo Ngọc Tân lên sân khấu không đẹp, chiếc kính cận của anh có thể khiến một số người xem mất thiện cảm. Thế nhưng, với tôi đó chỉ là hình thức, cái chính vẫn là phong cách biểu diễn và cả chất giọng ấm áp, trữ tình. "Những bài hát về Hà Nội luôn làm tôi nhớ tới những kỷ niệm tuổi thơ của mình". Các nam ca sĩ trẻ ngày nay lên sân khấu thiếu hẳn chất nam tính như Ngọc Tân. Chả trách sao đời sống ca nhạc đã bị lai căng vì một số bạn trẻ xem nhẹ chất lãng tử rất đời thường của chính bản thân người hát. Anh không cầu kỳ trong ăn mặc, lại rất đơn giản trong biểu diễn, ấy thế mà dấu ấn về anh nhẹ nhàng đi vào lòng người như chính tư chất bình dị của anh. Với Ngọc Tân, Hà Nội là một phần trong anh. Dù có nhà ở TP.HCM nhưng anh thường có mặt và có chương trình ở Hà Nội. Anh từng nói với bạn bè : "Những bài hát về Hà Nội luôn làm tôi nhớ tới những kỷ niệm tuổi thơ của mình". Với người Hà Nội, Ngọc Tân là một trong những giọng ca vàng. Mỗi năm anh phải "trình diện" một chương trình. Khi vắng anh thì lại có người thắc mắc. Bản thân anh cũng thấy "nhớ" khi vắng Hà Nội lâu ngày. Nếu ở TP.HCM Ngọc Tân xuất hiện ít ỏi tại một số nơi, thì ở Hà Nội trông anh thoải