KHÚC MÙA THU Phú Quang khi đọc bài thơ "khúc mùa thu" của thi sĩ, nhà báo, Hồng Thanh Quang viết tặng người yêu là ca sĩ Lê Dung, thì cảm xúc lên cao trước mối tình quá đẹp của hai người bạn, nên liền phổ nhạc bài thơ này. theo Phú Quang "tình yêu ấy đẹp đến mức không có thật, đến mức nếu nó tồn tại lâu dài ở giữa cuộc đời này thì sẽ là điều phi lý". Thi sĩ Hồng thanh Quang đã tâm sự như sau về mối tình này: "Lần đầu gặp Lê Dung, tôi không có khái niệm gì về giọng hát của cô ấy. Tôi mới 28 tuổi, ngây thơ khủng khiếp, hầu như không biết gì về phụ nữ. Dung tuổi 40, người đàn bà ở độ mãn khai. Lê Dung gây ấn tượng với tôi không phải giọng hát, mà như là cậu bé mới lớn bị một người đàn bà hấp dẫn khủng khiếp về giới tính. Rồi chúng tôi cuốn vào nhau không cưỡng được, gắn bó với nhau rồi, tôi xót xa cho những vất vả đa đoan mà Dung phải chịu. Tôi nghĩ tình yêu của mình như một phần thưởng của số phận để bù đắp cho Dung, câu thơ “Tôi đã quên mình chỉ để nghĩ về em…” là hoàn toàn có thực." Vậy là có rất nhiều sự khác biệt giữa hai người. Nàng ở tuổi 40 đã từng trải, thành công trọn vẹn trong sự nghiệp, là một giọng ca lớn nổi tiếng, có vị trí trong nền opera Việt Nam, được đào tạo bên Nga, học viện Tchaikovsky, nghệ sĩ tiên phong cho nền âm nhạc cổ điển Việt Nam cả về trình diễn lẫn giảng dạy và là niềm tự hào của nền âm nhạc với giọng soprano và với danh hiệu Nghệ sĩ Ưu tú, Nghệ sĩ nhân dân, về mặt tình yêu, đã có một đời chồng. Còn chàng thì có thể nói mới vào đời, tốt nghiệp kỹ sư điện tử bên Liên Xô, về lại Việt Nam bước chân vào nghề làm báo, đang trên con đường thành trong nghề văn và nghề báo. Vậy mà tình yêu đã đến với họ, vô tư và nồng nạn mặc dù những lời dèm pha của người bên ngoài. Chính vì sự khác biệt và những điều thị phi mà Hồng thanh Quang đã biên bài thơ "khúc mùa thu" để nói lên nỗi lòng của mình với người mình yêu. Lời bài thơ này quá tuyệt vời, với những câu như " Tôi đã yêu đã yêu như chết là hạnh phúc, Tôi đã quên mình chỉ để nghĩ về em. " Nên mình tự cấm, không bàn gì thêm để người đọc thưởng thức trọn vẹn vần thơ, hòa trộn với tiếng nhạc Vẫn biết ta giờ không trẻ nữa Sao thương ai ở mãi cung hằng Lời nguyện cũ trên đầu như nguyệt quế Đâu chịu nhòa khi tới giữa mùa trăng Tôi đã yêu đã yêu như chết là hạnh phúc Tôi đã quên mình chỉ để nghĩ về em Người đàn bà dấu đêm vào trong tóc Còn điều chi em mải miết đi tìm. Tôi đã đến cùng em và tôi biết Em cũng là như mọi người thôi Nhưng chưa hết cuộc yêu tôi đã hiểu Em ám ảnh tôi trọn một kiếp người Ngay cả nếu âm thầm em hóa đá Bầu trời lặng yên cũng đã vỡ rơi Mênh mông quá khoảng trống này ai lấp Khi thanh âm cũng bất lực như lời Sẽ chỉ còn quầng thu thuở ấy Nỗi cô đơn vằng vặc giữa trời Người đàn bà dấu đêm vào trong tóc Em tìm gì khi thất vọng về tôi Cuối cùng thì cũng đưa đến hôn nhân, hai người sống hạnh phúc trong 6 năm, nhưng rồi chia tay, có lẽ cũng vì những dèm pha của dư luận, mặc dù mối tình vẫn vẹn toàn. Vài năm sau, Lê Dung ra đi mãi mái vì tai biến mạch máu não. Thanh Quang đơn côi trở về với đơn côi. Phan Kim .