"Cách đây hơn 1 tuần, khi đi xe máy từ nhà riêng ở phố Giảng Võ lên phố Xã Đàn (Hà Nội), NSND Trần Hiếu không may bị tai nạn giao thông. Ông được người đi đường đưa về nhà trong tình trạng chảy máu nhiều ở vùng mặt. Gia đình vội đưa ông vào cấp cứu ở Bệnh viện Xanh-Pôn giữa đêm khuya. Kết quả, ông bị gãy 2 xương sườn và bị xương đâm vào phổi dẫn đến tràn dịch màng phổi. Bà Nguyễn Minh Ngà - vợ của NSND Trần Hiếu chia sẻ ông bị gãy 4 xương sườn chứ không phải 2, đã chuyển từ bệnh viện Xanh Pôn sang Trung ương Quân đội 108 điều trị do bệnh tình không thuyên giảm..." Những dòng ký ức đưới đây, để chúng ta hiểu hơn về người nghệ sỹ thực sự của nhân dân này, về những gì ông ươm mầm cho thế hệ trẻ, và vì sao bên giường bệnh ông lúc này, nhiều thế hệ học sinh và người hâm mộ ông chung một nhịp tim đập:"Thầy phải sống thầy nhé!" ..."Hoài biết không, tiền dạy học anh lấy là thấp nhất thành phố này, mà cô cậu nào nghèo quá thì mình cho luôn, ở trong này gọi là dạy chùa, như cái hồi Trọng Tấn thi vào Nhạc viện Hà nội cũng là anh cho đấy, dạy chùa liền 20 buổi cho cậu ấy Hoài ạ… Chuyện thế này: “Ngày ấy không hiểu sao một buổi loanh quanh sân trường, mình thấy có một thằng bé đứng khóc. Mới ra hỏi vì sao cháu khóc, thì thằng bé nói: “Cháu thấy người ta bảo lên đây phải tìm thầy mà học, phải tập hát bài nọ bài kia thì mới thi đậu vào trường được. Cháu đi hỏi, thầy nào cũng bảo 50.000đ/giờ. Mẹ cháu cho cháu có 200.000đ, cháu đi xe từ Thanh Hóa lên đây đã gần hết, tiền ăn còn chẳng có, chẳng biết lấy đâu ra tiền học nữa.”. Rồi nó lấy tay áo chùi nước mắt đỏ hoe.. Mình thương quá, mới bảo nó lau nước mắt đi, em vào đây thày dạy cho, có tiền hay không có tiền không quan trọng, mà phải gắng học đã để mà cố thi cho đổ.” Thế là mình dạy liền cho nó 20 buổi, không lấy một đồng xu nào.. Hoài biết không, ngay năm đầu thi, nó đỗ luôn thủ khoa! Vào được trường, dù là thủ khoa rồi, mà cũng chẳng thầy nào nhận dạy nó cả, bởi nói thật nhìn nó lúc ấy khiêm tốn lắm, không được bắt mắt bằng người này người kia, chứ lấy đâu ra sáng sủa như bây giờ. Các thầy thầm thì kháo nhau: “Thằng này nó hát hay đấy, nhưng khó mà làm ca sĩ được, chứ mong gì mà có thể nổi tiếng."Không ai nhận thì mình lại nhận, mình dạy nó tổng cộng tất cả 6 năm. Ngay năm đầu trung cấp, cậu ta đi thi được giải nhất “Giọng hát hay Hà Nội”. Được hai triệu tiền thưởng, cậu ta mừng quá cầm tiền tung tăng đi tìm thầy để trả nợ cho thầy, mình gạt tay đi, bảo: “Tôi không lấy đâu, bây giờ cái cần nhất là cậu phải có một bộ quần áo mặc cho tử tế. Giờ người ta mời đi hát, mà không có nổi một bộ quần áo thì hát bằng cái gì?”. Vậy là cu cậu nghe lời thầy, đi mua ngay một bộ chỉn chu cùng một đôi giày để mặc đi biểu diễn. Lúc ấy thắng quần áo mới vào, nhìn anh chàng bắt đầu đã ra dáng! Chưa hết chuyện. Năm thứ 4 đi thi, Trọng Tấn lại được nhất miền Bắc, được thưởng hơn 10 triệu. Ngày ấy 10 triệu là to lắm! Cậu ta lại đòi trả nợ cho thầy. Mình lại gạt tay đi, bảo “Không, bây giờ cậu phải có một cái xe máy. Giải nhất thế này mà xe đạp còn không có, mỗi lần đi diễn là nhờ bạn đèo hay phải đi mượn xe đạp à?” Thế là nó nghe lời, đi mua một chiếc xe máy. Sau đó, lại đi thi, lại được giải nhất toàn quốc. Ông tướng lại đến: “Thôi thầy nhé, bây giờ con có xe máy rồi, thầy phải cho con trả nợ cho thầy nhé!”. Mình vẫn lắc đầu bảo: “Chưa, người cậu nợ chưa phải là tôi, mà là mẹ cậu ấy! Phải mua tặng mẹ một bộ tivi tử tế, gửi về cho mẹ. Rồi cậu phải thay cái xe máy cà tàng này đi và may thêm một bộ comple nữa”. Thế là nó lại nợ! Cho đến khi vào đại học năm thứ 2, nó thi hát được giải nhì cổ điển toàn quốc, lúc bấy giờ mình mới chịu cho nó trả nợ cho mình… Cho đến bây giờ, nó vẫn gọi mình là bố, coi thầy như bố,có nhẽ một phần là do thế… Nghe chuyện NSND Trần Hiếu kể, ông thì cười rất tươi, còn tôi thì…khóc, nước mắt cứ chảy ra thành vệt trên má từ lúc nào…. NSND Quốc Hưng- Chủ nhiệm khoa Thanh nhạc Nhạc viện Hà nội cũng nhiều kỷ niệm với người thầy Trần Hiếu: Đó là một bước ngoặt thay đổi cuộc đời tôi khi được NSND Trần Hiếu giảng dạy và dìu dắt. Phải mất gần 2 năm tôi mới có thể "quên"được lối hát luyến láy, í a vốn là đặc trưng của nghệ thuật chèo nhưng lại không phù hợp với dòng nhạc cổ điển mà đang theo học. Thầy Trần Hiếu là một Nghệ sĩ nhân dân mẫu mực, người thầy dạy chuyên ngành thanh nhạc tôi trong suốt chặng đường dài từ trung cấp lên đại học. Trong suốt 9 năm học Nhạc viện, chỉ có một thầy, một trò cùng cây đàn piano với vô vàn kỷ niệm không thể nào quên. Thời đó, sinh viên rất nghèo, thầy cũng không khá giả gì, thế nhưng thầy vẫn dành dụm tiền cho Hưng vì sợ anh ngất, không đủ sức khỏe học tập. Mùa đông lạnh quá, Quốc Hưng thỉnh thoảng ngủ, thầy Hiếu lên tận ký túc xá gọi "Hưng ơi, dậy đi học"đầy yêu thương, trìu mến. Chính tình cảm của những người thầy, người cô như thầy Hiếu và nhiều thầy cô khác dạy chúng tôi không chỉ âm nhạc, mà còn dạy bài học làm người. Đó cũng là lý do sau này, khi tốt nghiệp, tôi xin được ở lại trường giảng dạy và tiếp nối sự nghiệp nhà giáo" Và đây là những tình cảm của người em ruột của ông: Nhạc sỹ "lừng danh"Trần Tiến: Ngày nhỏ, anh Hiếu là thần tượng của tôi. Anh chống sào nhảy qua những hố cát lớn ngoài bến sông Hồng như Tarzan, tôi cũng bắt chước, một lần bị trẹo chân. Về nhà anh bị bố dần cho một trận. Anh nhảy xuống bơi qua sông, tôi cũng nhảy theo. Sức yếu nên tôi bị sóng cuốn xuống gầm bè nứa dài ngoẵng, may có một đụn cỏ đáy sông cứu thoát. Anh khoái làm cái việc “dị hóa” ngoài đồng, hương lúa thơm ngào ngạt. Tôi cũng sung sướng làm theo, có lẽ đó là một khám phá lãng mạn nhất thuở ấu thơ anh tặng tôi. Vậy mà khi anh theo nghề hát, nổi tiếng khắp miền Bắc, bảo tôi đừng học sáng tác, theo anh đi hát dễ nổi tiếng hơn thì tôi lại không theo anh. Ðó là lần đầu tiên tôi chống lại anh, ngọn núi sừng sững chắn ngang con đường đời của tôi. Khán giả hâm mộ hay lẫn giữa tôi và anh tôi, càng tuổi xế chiều hai anh em càng giống nhau. Thật ra nếu anh ấy không hứng lên, để râu chơi giống em cho vui thì đâu đến nỗi. - Anh và chị Thúy Huyền n