PHAN ĐÔNG VIÊN Ngoài kia tiết trời đã sớm lập xuân, một mùa xuân mới lại về, thời tiết sẽ ấm dần lên cùng với cảnh sắc thiên nhiên tươi đẹp và sinh động, lòng người cũng dễ rạo rực miên man hoài niệm và hy vọng ước mơ. Ngẫu nhiên nhớ lại kỷ niệm của một thời xưa cũ, khi mới vào Trung học được tiếp cận những bài thơ của phong trào thơ mới Việt Nam (1932 -1945) đã có ấn tượng và thiện cảm với những bài thơ mô tả nhiều cung bậc của mùa xuân mới rất lãng mạn nhưng vừa chân thật, chất phác vừa mang đậm hồn quê của các thi sĩ Hàn Mạc Tử (sinh năm 1912), Xuân Diệu (sinh năm 1916), Hữu Loan (sinh năm 1916), Nguyễn Bính (sinh năm 1918). Sau này vì yêu và cảm nhận được giá trị những bài thơ xuân cũ, các Nhạc sĩ Nguyễn Đình Phúc (sinh năm 1919), Đức Quỳnh (sinh năm 1922), Trần Chung (sinh năm 1927), Từ Vũ (sinh năm 1932), Huy Thục (sinh năm 1933), Lê Anh (sinh năm 1937), Lê Ngọc Ẩn (sinh năm 1955)... Đã lần lượt phổ những bài thơ này thành ca khúc (sớm nhất là ca khúc Cô lái đò ra đời từ 1943) đưa những ca khúc này một thời bay cao bay xa và cho đến nay những ca khúc đó vẫn đi cùng năm tháng. Nhân dịp xuân về, chia sẻ với các bạn đọc yêu thơ ca và âm nhạc một kỷ niệm nhỏ mà sâu sắc của những ngày xưa thân ái. XUÂN VỀ Đã thấy xuân về với gió đông Với trên màu má gái chưa chồng Bên hiên hàng xóm, cô hàng xóm Ngước mắt nhìn giời đôi mắt trong. Từng đàn con trẻ chạy xun xoe Mưa tạnh giời quang nắng mới hoe Lá nõn nhành non ai tráng bạc Gió về từng trận gió bay đi Thong thả dân gian nghỉ việc đồng Lúa thì con gái mượt như nhung Đầy vườn hoa bưởi hoa cam rụng Ngào ngạt hương bay, bướm vẽ vòng. Trên đường cát mịn một đôi cô Yếm đỏ khăn thâm trảy hội chùa Gậy trúc dắt bà già tóc bạc Tay lần tràng hạt miệng nam vô. NGUYỄN BÍNH CÔ LÁI ĐÒ Xuân đã đem mong nhớ trở về Lòng cô gái ở bên sông kia Cô hồi tưởng lại ba xuân trước Trên bến cùng ai đã nặng thề. Nhưng rồi người khách tình xuân ấy Đi biệt không về... với bến sông Đã mấy lần xuân trôi chảy mãi Mấy lần cô gái mỏi mòn trông Xuân này đến nữa đã ba xuân Đốm lửa tình duyên tắt nguội dần Chẳng lẽ ôm lòng chờ đợi mãi Cô đành lỗi ước với tình quân Bỏ thuyền, bỏ bến, bỏ dòng trong Cô lái đò kia đi lấy chồng Vắng bóng cô em từ dạo ấy Để buồn cho những khách sang sông... NGUYỄN BÍNH GÁI XUÂN Em như cô gái hãy còn xuân Trong trắng thân chưa lấm bụi trần Xuân đến, hoa mơ, hoa mận nở Gái xuân giũ lụa trên sông Vân. Lòng xuân lơ đãng, má xuân hồng Cô gái xuân mơ chuyện vợ chồng Đôi tám xuân đi trên mái tóc Đêm xuân cô ngủ có buồn không ? NGUYỄN BÍNH MƯA XUÂN Em là con gái trong khung cửi Dệt lụa quanh năm với mẹ già Lòng trẻ còn như cây lụa trắng Mẹ già chưa bán chợ làng xa. Bữa ấy mưa xuân phơi phới bay Hoa xoan lớp lớp rụng vơi đầy Hội chèo làng Đặng đi ngang ngõ Mẹ bảo: Thôn Đoài hát tối nay. Lòng thấy giăng tơ một mối tình Em ngừng thoi lại giữa tay xinh Hình như hai má em bừng đỏ Có lẽ là em nghĩ đến anh. Bốn bên hàng xóm đã lên đèn Em ngửa bàn tay trước mái hiên Mưa thấm bàn tay từng chớm lạnh Thế nào anh ấy chẳng sang xem. Em xin phép mẹ vội vàng đi Mẹ bảo: xem về kể mẹ nghe Mưa nhỏ nên em không ướt áo Thôn Đoài cách có một thôi đê. Thôn Đoài vào đám hát thâu đêm Em mải tìm anh chả thiết xem Chắc hẳn đêm nay giường cửi lạnh Thoi ngà nằm nhớ ngón tay em. Chờ mãi anh sang anh chả sang Thế mà hôm nọ hát bên làng Năm tao bảy tuyết anh hò hẹn Để cả mùa xuân cũng bẽ bàng. Mình em lầm lụi trên đường về Có ngắn gì đâu một dải đê ! Áo mỏng che đầu, mưa nặng hạt Lạnh lùng em tủi với đêm khuya. Em giận hờn anh cho đến sáng Hôm sau mẹ hỏi hát trò gì "Thưa u họ hát..." rồi em thấy Nước mắt tràn ra, em ngoảnh đi. Bữa ấy mưa xuân đã ngại bay Hoa xoan đã nát dưới chân giầy Hội chèo làng Đặng về ngang ngõ Mẹ bảo mùa xuân đã cạn ngày. Anh ạ ! Mùa xuân đã cạn ngày ! Bao giờ em mới gặp anh đây ? Bao giờ Hội Đặng đi ngang ngõ Để mẹ em rằng hát tối nay ? NGUYỄN BÍNH MÙA XUÂN CHÍN Trong làn nắng ửng khói mơ tan Đôi mái nhà tranh lấm tấm vàng Sột soạt gió trêu tà áo biếc Trên dàn thiên lý bóng xuân sang Sóng cỏ xanh tươi gợn tới trời Bao cô thôn nữ hát trên đồi Ngày mai trong đám xuân xanh ấy Có kẻ theo chồng bỏ cuộc chơi Tiếng ca vắt vẻo lưng chừng núi Hổn hển như lời của nước mây Thầm thĩ với ai ngồi dưới trúc Nghe ra ý vị và thơ ngây Khách xa gặp lúc mùa xuân chín Lòng trí bâng khuâng sực nhớ làng Chị ấy năm nay còn gánh thóc Dọc bờ sông trắng nắng chang chang./. HÀN MẶC TỬ ĐƠN SƠ Em nói trong thư mấy bữa rầy Sao mà bươm bướm cứ đua bay ? Em buồn, em nhớ... chao em nhớ Em gọi thầm anh suốt cả ngày Ngoài ấy vui không anh của em ? Trong này đã có nắng vàng êm Mỗi lần nắng rọi em ra cửa Em nghĩ gì đâu, đứng lặng im Mùa xuân khó chịu quá đi thôi Cảnh đẹp làm em thấy lẻ loi Chim hót xui em nghe quạnh quẽ Hay là anh đã bỏ em rồi ? Ồ mới nghiêng mình soi nước trong Vui mừng em thấy má em hồng Em tôi ăn nói vô duyên quá Em đốt lòng anh, em biết không ?! XUÂN DIỆU HOA LÚA Em là con gái đồng xanh Tóc dài vương hoa lúa Đôi mắt em mang chân trời quê cũ Giếng ngọt, cây đa Anh khát tình quê ta trong mắt em thăm thẳm Nhạc quê hương say đắm Trong lời em từng lời Tiếng quê hương muôn đời và tiếng em là một Em ca giữa đồng xanh bát ngát Anh nghe quê ta sống lại hội mùa Có vật trụi, đánh đu, kéo hẹ, đánh cờ Có dân ca quan họ Trai thôn Thượng gái thôn Đoài hai bên gặp gỡ Cầm tay trao một miếng trầu Yêu nhau cởi áo cho nhau Về nhà dối mẹ qua cầu gió bay Quê hương ta núi ngất, sông đầy Bát ngát làng tre, ruộng lúa Em gái quê hương mang hình ảnh quê hương Xa em năm nhớ, gần em mười thương Còn bàn tay em còn quê hương mãi Em mang nguồn ân ái Căng ngực trẻ hai mươi và trong mắt biếc nhìn anh Em gái quê si tình Chưa bao giờ được yêu đương trọn vẹn Anh yêu em muôn vàn như quê ta bất diệt Quê hương ta ơi từ nay càng đẹp Tình yêu ta ơi từ nay càng sâu Ta đi đầu sát bên đầu Mắt em thăm thẳm đựng màu quê hương. HỮU LOAN