Gặp lại Kiều Hưng ở Hà Nội

Cuộc đời kể cũng lạ, đôi khi chúng ta  làm việc này mà không làm việc khác, ở chỗ này chứ không phải ở chỗ kia dường như đã được lập trình sẵn bởi Tạo hoá. Từ trong cõi U minh chúng ta quen gọi nó là "số phận". Hạnh phúc...thật lớn lao, nhưng cũng có niềm vui nho nhỏ chẳng đáng gì. Bỗng nhiên tôi nhớ đến một chuyện xảy ra rất nhiều năm về trước tại góc phố dành cho những ông thợ cắt tóc...

- Mẹ kiếp, cái thằng cha hát sao mà hay thế - dường như sợ người bạn ngồi trên ghế thợ cạo của mình không hiểu, ông ta nói thêm - Cậu đã xem cái phim "Vợ chồng A Phủ" chưa ?...Cái phim theo tôi thì...cũng bình thường, nhưng, mẹ kiếp, bài hát, nhất là cái thằng đã hát cái bài ấy mới đáng kể. Cậu có biết thằng cha ấy tên gì không nhi?...

   Ông ta không thể ngờ Kiều Hưng, người đã hát "Sao sớm, sao chiều" trong phim chính là chàng thanh niên đang ngồi lọt thỏm trên ghế thợ cạo của mình.... Chuyện chỉ vậy, nhưng có lẽ nó là niềm hạnh phúc lớn nhất, xúc động nhất và cũng giản dị nhất trong suốt cuộc đời ca hát của Kiều Hưng sau này. Giọng hát Kiều Hưng gắn liền với ký ức của tôi về những năm tháng hào hùng thời chống Mỹ. Chúng tôi đã mang theo những bài ca ấy, giọng hát ấy trong hành trang của mình trên đường ra trận... Không phải chỉ chúng tôi mà cả một Thế hệ cùng hát với anh. 

Kiều Hưng đang ngồi trước mặt tôi, bằng xương bằng thịt. Anh trông già đi nhiều so với hồi chúng tôi gặp nhau ở Matxcova. Ðôi mắt của anh đượm buồn, mang nhiều tâm sự của người lâu ngày xa quê. Anh rất mừng khi nhìn thấy quê hương nay đã đổi thay, đổi thay từng ngày. Kiều Hưng kể cho tôi nghe những giây phút cảm động khi anh đến thăm Ðoàn "Ca múa Nhân dân Trung ương" gặp lại những bạn bè, đồng nghiệp. Họ mừng rỡ khi thấy anh. Họ quý anh như người anh xa nhà lâu ngày, nay trở về...

 " ...Chuyến về Việt Nam đã để lại trong tôi nhiều ấn tượng tốt đẹp và sâu sắc. Ðược thăm lại quê cha, quê mẹ, thăm lại bà con họ hàng. Tôi được gặp lại các anh chị em như: Thuý Quỳnh, Tường Vi, Tôn Thất Triêm, Quý Dương, Ðỗ Hồng Quân, Thu Hiền, Trung Ðức, Quang Thọ... Ai cũng khuyên tôi trở về hát cho đồng bào tôi nghe. Vâng, tôi không trở về sao được khi quê hương và những người hâm mộ vẫn còn thương yêu và vẫy gọi..."

   Nhìn như dán vào chân dung cố nhạc sĩ Văn Cao trong bức tranh "Cõi Thiên Thai" của tôi, anh nói: - "Ngày trước, nhiều lần em đi qua nhà anh mà chưa một lần rẽ vào thăm anh được. Bây giờ thì...". Giọng Kiều Hưng nhỏ lại, mắt anh ngấn lệ. Tôi có cảm giác như anh đang nói chuyện với Văn Cao chứ không phải với tôi. Rồi đột nhiên anh khe khẽ hát bài "Thiên Thai"...Kiều Hưng đứng sát ngay bên cạnh nhưng tôi lại ngỡ như mình đang nghe giọng anh từ cõi Thiên Thai vọng về...

   "... Ngay từ nhỏ đã có người nói với tôi, "Mặt vuông chữ Ðiền thì tiền không có", mà đúng thật. Khi còn nhỏ tôi chẳng được hưởng một chút vật chất gì của gia đình, khi lớn lên tham gia cách mạng tôi được phong danh hiệu Nghệ sĩ Ưu tú đợt đầu tiên...Ðến năm 1988 Công đoàn Bộ Văn hoá thông báo cho những nghệ sĩ có 50 tuổi đời và 30 năm tuổi nghề "được" về hưu sớm....Tôi buồn và nhớ sân khấu quá..."

   Mắt Kiều Hưng nhìn ra sân, tôi biết anh đang nghĩ đến một điều gì đấy chứ hoàn toàn không phải ngắm nghía cái bức tường vô duyên chắn ngang trước cửa. Rồi đột nhiên vui vẻ trở lại anh bảo:

"Hôm nọ, trong đám cưới con gái tôi tại khách sạn Melia Hanoi, tôi có hát tặng các cháu và quan viên hai họ vài bài hát. Thật bất ngờ, tôi lại nhận được những tràng vỗ tay và những lời tán thưởng nồng nhiệt. Ðiều đó với tôi đã là một phần thưởng lớn. Nó khích lệ tôi, cho tôi một niềm tin khi tôi sẽ ra mắt khán giả quê nhà bài hát "Về quê" của Phó Ðức Phương...". Giọng của anh đều đều, nhẹ nhàng, đôi lúc hơi vấp. Anh vốn không quen diễn đạt những suy nghĩ của mình. Ngắm khuôn mặt đáng yêu thơ trẻ của anh tôi không khỏi giật mình. Anh trẻ hơn tôi nghĩ rất nhiều, mặc dù đã ngấp nghé tuổi bảy mươi. Như một khán giả, tôi cũng rất mong một ngày nào đó lại thấy anh trên sân khấu, và bằng giọng hát của mình làm lay động hàng triệu trái tim khán giả.... Cầu mong cho anh và giọng hát của anh Trẻ mãi không già....

Hà Nội 2004
Lê Thanh Minh

 

Vợ chồng NS Kiều Hưng và vợ chồng Họa sĩ Lê Thanh MinhVợ chồng NS Kiều Hưng và vợ chồng Họa sĩ Lê Thanh Minh

 

Vợ chồng NS Kiều Hưng và bạn bèVợ chồng NS Kiều Hưng và bạn bè

 

Vợ chồng NS Kiều Hưng và vợ chồng Họa sĩ Lê Thanh MinhVợ chồng NS Kiều Hưng và vợ chồng Họa sĩ Lê Thanh Minh

 

Vợ chồng NS Kiều HưngVợ chồng NS Kiều Hưng

 

Vợ chồng NS Kiều Hưng ở nhà NS Tôn Thất TriêmVợ chồng NS Kiều Hưng ở nhà NS Tôn Thất Triêm

 

Vợ chồng NS Kiều Hưng với Tùng, Trà (con của họa sĩ Lê Thanh Minh)Vợ chồng NS Kiều Hưng với Tùng, Trà (con của họa sĩ Lê Thanh Minh)

 

Bình luận (1)

  1. Người Nghe Nhạc
    Trong bức ảnh thứ hai, người đứng giữa vợ chồng nghệ sĩ Kiều Hưng chính là nhà thơ Trần Đăng Khoa, giám đốc Hệ Phát thanh có hình (VOVTV) của Đài Tiếng nói Việt Nam. Hai người bên trái là vợ và con gái họa sĩ. Còn một người thứ sáu trong bức ảnh này chính là nhạc sĩ Văn Cao, nhân vật được họa sĩ chủ nhà cực kỳ ưu ái bởi trí thông minh hiếm có và tài năng hội họa đáng nể – theo lời họa sĩ Lê Thanh Minh. Nhạc sĩ Văn Cao là nhân vật chính trong bức tranh sơn dầu khổ lớn của chính chủ nhà được trang trọng treo trong phòng khách.

    Trong bức ảnh thứ 5, chúng ta được chiêm ngưỡng dung nhan mới nhất của nghệ sĩ Xuân Thanh, người đã hát Hoa ban trắng (Hoàng Vân) và Hương tràm (Nguyễn Hồng Phúc) hay đến mức sẽ là đỉnh cao nhiều chục năm nữa. Chị ngồi thứ 2 từ trái sang. Trong ảnh, Xuân Thanh nom béo đến mức tròn xoe như chị Hằng Nga (trên cung trăng) vậy. Còn người ngồi bìa phái là nghệ sĩ piano Tôn Thất Triêm, phu quân của Xuân Thanh.