Gần lắm Trường Sa ơi - Hình Phước Long

(“Gần lắm Trường Sa”)

Những cảm xúc ấy được nhạc sĩ Hình Phước Long chuyển tải trọn vẹn trong “Gần lắm Trường Sa”. Ra đời đã hơn 20 năm nhưng bài hát vẫn làm say lòng bao người… 1980 ông đã được vào hậu cứ Trường Sa. Sống giữa những người lính đảo, sự chân tình, nghị lực, những tâm sự của họ làm ông cảm động. Và ông luôn nhủ lòng mình đã nợ Trường Sa một món nợ ân tình. Thai nghén, ấp ủ, trăn trở suốt 2 năm trời từ Cam Ranh về lại Nha Trang trong thời gian tham gia trại sáng tác của tỉnh năm 1982, ông mới cho ra đời ca khúc "Gần lắm Trường Sa".

Hôm ấy, ngày cuối cùng bế mạc trại sáng tác, ông đạp xe lang thang bên bờ biển chợt thoáng gặp một tà áo dài trầm tư trước biển. Dưới chân cô gái, từng con sóng mơn man, nhè nhẹ vỗ vào bờ cát như đang thì thầm lời yêu. Em nghĩ gì, em nói gì với biển? Giai điệu và những ca từ đầu tiên đã vang lên trong tâm hồn người nhạc sĩ ...Không xa đâu Trường Sa ơi Và cái tứ ấy đã xuyên suốt bài hát như lời nhắn nhủ, như lời thề thuỷ chung cảm động. Tình yêu đã xoá nhoà khoảng cách địa lý, nên “Trường Sa luôn bên anh”“Trường Sa luôn bên em”. Tuy nhạc sĩ Hình Phước Long học nhạc Tây, nhưng "Gần lắm Trường Sa" cũng như nhiều ca khúc khác của ông lại mang nặng âm hưởng dân ca. Giai điệu và ca từ đậm chất Khu 5 ngọt ngào, tình cảm và sâu lắng. Ông đã chọn nền nhạc Rum-ba trữ tình cho ca khúc. Điều ngạc nhiên là cho đến khi viết "Gần lắm Trường Sa" ông chưa từng một lần ra đảo mà lại viết rất thật, rất hay về lính đảo. Nhạc sĩ đã hóa thân để lắng nghe những rung động từ trái tim của người chiến sĩ Trường Sa và em gái đất liền - người từ phố biển: Mỗi cánh thư về từ đảo xa, anh thường nói rằng Trường Sa lắm xa xôi. Nơi anh đóng quân là một vùng đảo nhỏ, bên đồng đội thương yêu. Chỉ có loài chim biển, sóng vỗ điệp trùng quanh gành trúc san hô…” 

(Không xa đâu Trường Sa ơi)

Hình Phước Long dành nhiều tình cảm cho Trường Sa. Ngoài "Gần lắm Trường Sa", ông còn là tác giả của hàng loạt các ca khúc như: "Gặp anh trên đảo Sinh Tồn", "Tiếng hát đảo Sơn Ca", "Đêm trên đảo Thuyền Chài", "Tâm tình người lính Trường Sa"… Những ca khúc của Hình Phước Long không chỉ mượt mà về giai điệu mà ca từ cũng giàu chất thơ, đặc biệt khi ông viết về lính đảo: “…như con tàu neo giữa đại dương nên con sóng cứ nghiêng về phía đảo, đêm âm vang những lời anh hát giữa đảo ngàn thay tiếng hót sơn ca. Đảo Sơn Ca vắng tiếng sơn ca chỉ có tiếng hát của những người chiến sĩ, anh bỗng trở thành loài chim quý hát giữa đảo ngàn thay tiếng hót sơn ca…” (Tiếng hát đảo Sơn Ca). Nhạc sĩ tâm sự: Đời lính đảo chịu nhiều thiếu thốn mà thiếu thốn lớn nhất là tình cảm. Mỗi buổi chiều người lính lại nhìn về phía Tây bởi nơi ấy hoàng hôn đang buông trên đất mẹ quê hương. Và món nợ ân tình này, ông đang trả cả đời chưa hết…"Gần lắm Trường Sa" như một cung đàn tri âm, gắn kết nhạc sỹ Hình Phước Long  với người lính Trường Sa và bao tâm hồn đồng điệu. Hàng triệu trái tim vẫn rung lên thổn thức. Ơi Trường Sa! Trường Sa ơi!… Với mỗi người ở đất liền từng đặt chân tới những hòn đảo giữa bốn bề sóng gió ở quần đảo Trường Sa, cảm nhận về những âm thanh của cuộc sống nơi đây thật đặc biệt. Đó là những âm thanh của bình dị mà thân thương, đượm nghĩa tình quê hương, là âm thanh của Tổ quốc thân yêu trong trái tim mỗi cán bộ, chiến sĩ đang làm nhiệm vụ nơi đây. 

Rưng rưng, xúc động, đợi chờ, vui mừng, trái tim đập những nhịp rộn ràng hơn. Đó là những cảm giác khó có thể diễn tả bằng lời của cán bộ chiến sĩ hiện đang công tác trên các đảo ở quần đảo Trường Sa mỗi khi nghe tiếng còi tàu từ đất liền ra rúc lên chào đảo. Với các anh, mỗi chuyến tàu ra đảo là một ngày hội lớn, ngày hội của sự gặp gỡ với những người từ đất liền. Mỗi văn công ra với những người lính đảo đều quên đi những mệt nhọc vì mấy ngày say sóng, mỗi diễn viên hát tặng các chiến sĩ ở đảo bằng tất cả trái tim và tình cảm yêu mến. Giữa biển khơi, nơi quanh năm chỉ nghe tiếng sóng và gió biển, các anh khao khát hơn bao giờ hết lời ca, tiếng hát. Các đảo nổi còn có sân khấu, còn ở đảo chìm và nhà giàn, thì văn công hát ngay bên hành lang hoặc sàn dưới của nhà giàn.

Tôi đã dự rất nhiều chương trình biểu diễn nghệ thuật, nhưng hình như chỉ các buổi biểu diễn ở các đảo ở Trường Sa mới có một sự giao hoà lạ kỳ đến thế. Người biểu diễn và người nghe cùng hoà chung giọng hát, quây quần bên nhau, tay trong tay, mắt giao mắt, hát cho nhau nghe bằng tất cả trái tim mình, để hát tiếng sóng, để át tiếng gió, để đất liền luôn gần gũi và ấm áp bên các anh. Nơi đảo xa, mỗi khi hoàng hôn buông xuống mờ dần những con sóng cũng là lúc lính đảo nhớ nhà nhất. Nhớ nôn nao khói bếp lam chiều, nhớ dáng lưng còn của mẹ, nhớ bước đi vội vã của vợ cho kịp đón con lúc tan trường, nhớ hương tóc, giọng nói của người yêu... Những bức thư đọc đến thuộc lòng, các anh vẫn mang ra đọc cho vơi đi cảm giác nhớ nhà. Với nhiều cán bộ, chiến sĩ ở Trường Sa, mỗi năm chỉ được về thăm nhà một lần, "gặp nhau lần nào cũng vội, chẳng đủ để mà giận dỗi", nên chỉ có niềm thương, nỗi nhớ dâng tràn. Sự thuỷ chung, giành trọn cho nhau niềm tin yêu đã giúp nhưng vợ chồng Ngâu ấy có sức mạnh vượt qua mọi cách xa, trống vắng. Và chúng tôi đã thuộc ngay câu thơ của lính:  

“Ôi cái nhớ sao mà da diết quá.
Ôi cái thương sao mà khắp mặn mà.
Có thể xa nhau ta mới hiểu.
Hết lòng người trong những tháng năm qua”.

Tiếng chó sủa, tiếng lợn kêu, tiếng gà trống gáy, tiếng gà mẹ cục tác gọi con.v.v... Những âm thanh ấy giữa đất liền có thể bị chìm lấp giữa biết bao âm thanh ồn ã khác. Nhưng ở những hòn đảo giữa biển khơi, những âm thanh ấy sao thân thương đến lạ kỳ, gợi cảm giác như đất liền đang ở gần kề với những "làng lính trên đảo". Nhưng có lẽ xúc động nhất đối với những người từ đất liền đến với Trường Sa, đó chính là tiếng cười đùa, tiếng đọc bài của những em nhỏ- những mầm sống non tươi trên các đảo đầy cát và nắng gió giữa bốn về sóng nước. Tiếng đọc bài của các em nhỏ, tiếng giảng bài của cô giáo... như làm dịu đi cái khô khát của những hòn đảo quanh năm chỉ có nắng và gió, sóng và cát trắng này. Thế hệ công dân nhỏ tuổi trên Trường Sa như những mầm xanh của cây phong ba, bão táp, tăng thêm nhựa sống cho quần đảo thân yêu này của Tổ quốc. Hoàng hôn dần buông, các em nhỏ ở đảo Trường Sa rủ nhau chơi đùa trên cát. Tiếng sóng biển dào dạt hoà cùng tiếng nô đùa của các em. Tiếng cười đùa của các em làm dịu đi cái khô khát của những hòn đảo quanh năm chỉ có nắng và gió, sóng và cát trắng này. Thế hệ công dân nhỏ tuổi trên Trường Sa như những mầm xanh của cây phong ba, bão táp, tăng thêm nhựa sống cho quần đảo thân yêu này của Tổ quốc. 

Những lớp lớp sóng cứ vỗ mãi vào bờ đảo ào ạt. Những con sóng vượt qua hàng nghìn cây số đến với các chiến sĩ Trường Sa, chở nặng tình yêu thương từ đất liền đến với các anh, để mùa Xuân nơi đây mãi tràn đầy nhựa sống, bởi vì Trường Sa không xa, Trường Sa rất gần...

(Mai Hồng). (Báo Khánh Hòa).

Bình luận (0)