Biển, nỗi nhớ và em - Phú Quang - Hữu Thỉnh

"Anh xa em trăng cũng chợt lẻ loi thẫn thờ.
Biển vẫn thấy mình dài rộng thế".

 Phố biển chiều mưa, lối về mình em lặng lẽ. Vừa mới đây thôi em tiễn anh nơi cầu cảng để lên tàu ra đảo. Vẫn còn đây dáng anh cao gầy, làn da nâu rám nắng, vẫn còn đây hơi ấm bàn tay anh nắm tay em nồng nàn. Ca khúc Biển, nỗi nhớ và em ngân vang, ngân vang từ giọng nói ấm áp của anh:

     

Biển nỗi nhớ và em - (Phú Quang) - Ngọc Tân

">http://baicadicungnamthang.net/bai-hat/bien-noi-nh...

"Anh xa em trăng cũng chợt lẻ loi thẫn thờ. Biển vẫn thấy mình dài rộng thế". Lời của bài hát chứa sức nặng tình cảm anh và em. Anh, người lính đảo, cuộc đời gắn liền với biển quanh năm là sóng gió, bão tố.

Chúng ta quen nhau tình cờ, cả hai đều yêu cầu được nghe ca khúc: Biển, nỗi nhớ và em trong chương trình "Quà tặng âm nhạc". Và theo năm tháng, tình yêu hai đứa dần lớn lên. Ngay khi câu đầu bài hát ngân lên trong em, là nỗi nhớ tràn về ngập đầy. Người ta nói: Sự xa cách thổi bùng lên ngọn lửa tình yêu. Vậy mà trong bài hát chỉ một từ "xa"

khiến chúng ta lạc mất nhau. Giữa không gian bao la, thẳm sâu nhường ấy, trong lòng em cái khoảng trống thiếu vắng anh sao có thể lấp đầy? Anh vẫn thường bảo em: "Yêu người lính, em phải chấp nhận hi sinh rất nhiều. Bởi thế anh luôn trân trọng điều đó cũng trân trọng tình cảm của em. Anh biết giữa chúng ta là nỗi nhớ, là những chuỗi ngày xa cách, nhưng anh tin một ngày thật gần chúng ta sẽ cập bến bình yên".

Biển vẫn thấy mình dài rộng thế
Xa cánh buồm, một chút đã cô đơn

"Biển vẫn cậy mình dài rộng thế. Vắng cánh buồm một chút đã cô đơn". Hội ngộ rồi chia ly, xa cách rồi nhớ thương hoài vọng, chờ mong đến khắc khoải. Biển bao la nhường vậy nên những đêm đứng gác ngóng trông về đất liền xa, đã có lúc trong lòng anh thoáng cảm giác cô đơn. Cùng lúc cũng là cảm giác của em nơi đất liền. Sự xa cách ấy như cho ta thấy hết những yêu thương ngọt ngào, mới đo hết chiều dài nỗi nhớ.

Trước biển, mưa vẫn rơi, nước mắt em nhạt nhòa, mưa táp vào mặt em bỏng rát, em đang lắng nghe lòng mình trăn trở, nhức nhối đến khôn nguôi: "Gió âm thầm không nói, mà sao núi phải mòn. Em đâu phải là chiều, mà nhuộm anh đến tím".

Gió quất vào núi làm núi mòn hay đó là trạng thái bình thường của tự nhiên? Nếu nó chỉ dừng lại ở chuyện gió âm thầm... mà núi phải mòn thì mãi mãi tình yêu này chỉ là một vết khuyết. Thế nhưng tiếp theo là cặp từ: "Không nói"... "mà sao", "đâu phải"... "mà nhuộm"... - một sự lắng lại của tạo hóa dẫn đến sự lắng lại trong tâm hồn, trong trái tim em.

"Sóng có nghĩa gì đâu, nếu chiều nay anh chẳng đến.
sóng đã làm em nghiêng ngả vì anh".

Nỗi nhớ loang đầy không gian, nhuộm tím hồn anh để mãi mãi trong tim hai đứa khắc ghi hình bóng của nhau. Cuộc sống này của em liệu có còn ý nghĩa nữa hay không nếu một nửa không phải là anh? Nỗi nhớ thương nồng cháy trong những tháng ngày xa cách đã trở thành ước vọng trong anh, trong em: "Sóng có nghĩa gì đâu, nếu chiều nay anh chẳng đến. Để sóng đã làm em nghiêng ngả vì anh". Đó là tất cả tình yêu, là đam mê, là tất cả những yêu thương nồng ấm trong trái tim. "Sóng" trong lòng anh hay sóng của biển lòng em đang cuộn chảy? Động từ "đến" làm dậy lên trong em nỗi khát khao ngày anh trở về bằng niềm tin, mong anh vững tin hoàn thành nhiệm vụ.

Lời thơ Hữu Thỉnh ngân nga trong giai điệu nhạc của Phú Quang như nói hộ lòng em - lòng những cô gái chàng trai đang yêu - rằng trong cuộc đời mỗi người dù xa cách nhưng hãy tin, hãy yêu, trọn vẹn với người mình yêu thương...

NGUYỄN THỊ MAI

 

Bình luận (0)