Ôi cái lá thư nhà hôm nay ta đọc
Giữa những giờ sống chết,
Ta mới hiểu thêm từng chữ, từng dòng
Chưa bao giờ hiểu hết,
Ta mới biết chiều cao ngọn núi, chiều rộng con sông,
Hai tiếng quê hương bỗng sao thắm thiết.
Thương người hậu phương gánh gạo đưa chồng,
Hai vai khó nhọc, viết gửi cho ta ngổn ngang từng nét
Như gồng như gánh dân công,
Ánh mực lập loè đường xa lửa đuốc.
Lặn lội đi theo cả nước
Lên đây đánh giặc cùng ta.
Đêm nay ở đâu? lưng đèo? cuối dốc?
Đất nước lớn lao trăm nghìn cách biệt
Một lá thư nhà hai người cùng thức
Hai đầu chiến trường
Ôi quê hương trong chiến hào ta đã lớn, Người ơi!